Khi nào bạn nhận ra - Bạn cảm thấy mệt mỏi khi nói ra cảm nhận của mình???
Khi nào bạn không còn là đứa trẻ gặp chuyện gì là đi tìm ai đó cho lời khuyên, nói cho họ biết bạn đã mệt mỏi, đau khổ như thế nào? KHi bị hiểu lầm bạn sẽ dành thời gian để giải thích dù cả ngày đi chăng nữa?
Chắc có lẽ là cái ngày bạn nhận ra người ta bận và bạn lại càng không hề rảnh. Ai cũng có những nỗi lo riêng, bạn dựa vào điều gì mà bắt họ phải hiểu cho mình. Bạn nói ra lại bận lòng mình, bận lòng người và liệu có giải quyết được gì không?
Chắc có le ngày bạn nhận ra bạn kể câu chuyện của mình cho họ nghe nhưng lại không cảm nhận được cảm xúc của bạn. Bởi điều đó họ chưa từng trải qua.
Hay chắc có lẽ ngày mà bạn thấy cuộc sống này không có chuyện cổ tích như bạn vẫn nghe ăn 1 quả táo độc là sẽ gặp hoàng tử. Nếu chẳng may bạn ăn phải táo độc thì phải tự mình kháng lại độc được. Và người ta gọi những con người vượt qua được mới có tư cách hạnh phúc.
Sau những bão giông, tôi chọn viết ra những gì nghe thấy, nhìn thấy và cảm nhận thấy. Tự mình lặng, cảm nhận và trân trọng cảm xúc của bản thân. Tôi không bắt ai phải thấu hiểu chỉ mong những phút yếu lòng tôi sẽ trở lại mạnh mẽ hơn để chạy.
Có những chuyện bạn không thể nói ra và cũng không cần nói ra, có khi nói ra rồi còn cảm thấy hối hận. Nhưng bạn à? hãy luôn vững tâm, hãy đối xử tử tế với bản thân mình, mỗi ngày hãy yêu đời hơn chút. Tôi tin cả bạn và tôi ai rồi cũng sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình.