Em - một người nhạy cảm, nhạy cảm khi xem một bộ phim, hay lại nhìn thấy bản thân mình trong đó và bật khóc bất cứ lúc nào.
Hôm nay đi trên đường, một cơn gió vô tình thoáng qua, giữa dòng người chen chúc, em cản thấy cô đơn đến lạ. Giữa cái đông vui, nhộn nhịp của dòng người lướt qua, dường như tại nơi đây chỉ có em là đang gồng mình mỉm cười và bước tiếp. Người đông, phố tấp nập và một mình em cô đơn, Nghĩ đến cảm giác này em lại bật khóc.
Em là người nhạy cảm, nhạy cảm đến mức chỉ một câu nói vô tình của người khác hoặc chỉ là hành động hờ hững của một ai đó cũng khiến em tổn thương, Hay chỉ một câu nói giận hờn của ai đó mà làm em suy nghĩ và tự trách mình mấy ngày trời. Hoặc đơn giản trong một mối quan hệ người càng nhạy cảm lại càng dễ tổn thương và càng tổn thương thì lại càng đau lòng. Cuối cùng thì mọi mối quan hệ mình em ôm lấy nỗi đau.
Làm người nhạy cảm thực ra mệt mỏi lắm nhưng em lại chẳng thể làm khác được. Nhiều lúc em tự hỏi liệu có ai thật lòng với em???Thế giới này chẳng vì em nhạy cảm mà đối xử dịu dàng với em hơn một chút, hay cũng chẳng vì thế mà quay chậm lại để xoa dịu vết thương lòng. Nhiều khi em cảm thấy chán nản bản thân, muốn cởi bỏ sự nhạy cảm trong lòng. Nhưng chính sự thất vọng trong mỗi cuộc tình đã tạo nên một rào cản giữa em và thế giới. Làm thế nào để quên anh và mở lòng với người khác khi đã có những vết thương lòng, cho dù có lành lại nhưng vẫn còn đó vết sẹo theo năm tháng.
Em cũng chẳng biết khi nào mình sẽ được như xưa, vô lo và vô nghĩ. Nhưng em biết hôm nay sẽ khác ngày hôm trước. Em biết trải lòng, biết nói ra những cảm xúc của mình, Biết chăm sóc cho bản thân, ăn đủ bữa và đúng giờ. Em đã vì một cuộc tình mập mờ mà bỏ qua cảm giác an toàn của bản thân và khoác lên mình tấm áo chắn. Rồi em tin sẽ đến một ngày em lại dịu dàng và bình thản hơn.