
Sign up to save your podcasts
Or


Chúng tôi tiếp tục hành trình và đi dọc theo dáng uốn lượn của Sông Đà. Sông Đà có chiều dài 900km chảy từ Trung Quốc sang Việt Nam và chảy qua hầu hết các tỉnh ở Tây Bắc Việt Nam. Có lẽ cũng do yêu mến con sông này qua ngòi bút của Nguyễn Tuân nên khi đi dọc theo con sông này là rất nhiều những cảm xúc khó tả, như tiếng thì thầm những câu chuyện của núi, của rừng, của con người, của dòng chảy thượng nguồn, của những bí ẩn vĩnh viễn nằm lại nơi đại ngàn xanh thẳm. Và cũng ở chặng đường hôm nay, rất nhiều lần chúng tôi đành phải dừng lại vì không thể cưỡng lại được vẻ diễm lệ từ tất cả các điểm nhìn, vẻ diễm lệ nối liền bất tận khiến có những lúc chúng tôi không nói câu nào, chỉ lặng lẽ đứng nhìn không chớp mắt. Có lẽ do mải mê với vẻ đẹp của Sông Đà và đèo dốc nên trời đã sụp tối dần lúc nào không biết. Thật ra, chúng tôi luôn quan niệm là hãy để sự lạc quan dẫn đường nên cảm giác đi giữa núi rừng lúc chạng vạng cũng thú vị không kém. Khói bay lên từ các liếp nhà xa xa, lũ trẻ con nô đùa í ới chuẩn bị về, cuộc đồng áng cũng dần khép lại, trâu, bò dê lững thững trở về chuồng. Và gió cũng như nhắc nhớ là đã chiều, ngày dần tắt. Chúng tôi vừa chạy, vừa sợ hết xăng vì ở đây xa đường quốc lộ, quá neo nhà và trời thì cứ sụp xuống dần. Nhưng dù thế thì vẫn cố gắng dừng lại một lần nữa để ngắm nhìn ráng chiều của núi chìm xuống đằng xa trên hồ thủy điện Bản Chát trên dòng Nậm Mu. Một màu kì lạ khi nó là pha trộn của rất nhiều màu rực rỡ trên bảng màu. Rực rỡ nhưng lại ảm đạm, lạ kì thật, có lẽ chỉ có chiều mới vẽ nên một màu sắc đặc biệt như thế.
By Tada LeChúng tôi tiếp tục hành trình và đi dọc theo dáng uốn lượn của Sông Đà. Sông Đà có chiều dài 900km chảy từ Trung Quốc sang Việt Nam và chảy qua hầu hết các tỉnh ở Tây Bắc Việt Nam. Có lẽ cũng do yêu mến con sông này qua ngòi bút của Nguyễn Tuân nên khi đi dọc theo con sông này là rất nhiều những cảm xúc khó tả, như tiếng thì thầm những câu chuyện của núi, của rừng, của con người, của dòng chảy thượng nguồn, của những bí ẩn vĩnh viễn nằm lại nơi đại ngàn xanh thẳm. Và cũng ở chặng đường hôm nay, rất nhiều lần chúng tôi đành phải dừng lại vì không thể cưỡng lại được vẻ diễm lệ từ tất cả các điểm nhìn, vẻ diễm lệ nối liền bất tận khiến có những lúc chúng tôi không nói câu nào, chỉ lặng lẽ đứng nhìn không chớp mắt. Có lẽ do mải mê với vẻ đẹp của Sông Đà và đèo dốc nên trời đã sụp tối dần lúc nào không biết. Thật ra, chúng tôi luôn quan niệm là hãy để sự lạc quan dẫn đường nên cảm giác đi giữa núi rừng lúc chạng vạng cũng thú vị không kém. Khói bay lên từ các liếp nhà xa xa, lũ trẻ con nô đùa í ới chuẩn bị về, cuộc đồng áng cũng dần khép lại, trâu, bò dê lững thững trở về chuồng. Và gió cũng như nhắc nhớ là đã chiều, ngày dần tắt. Chúng tôi vừa chạy, vừa sợ hết xăng vì ở đây xa đường quốc lộ, quá neo nhà và trời thì cứ sụp xuống dần. Nhưng dù thế thì vẫn cố gắng dừng lại một lần nữa để ngắm nhìn ráng chiều của núi chìm xuống đằng xa trên hồ thủy điện Bản Chát trên dòng Nậm Mu. Một màu kì lạ khi nó là pha trộn của rất nhiều màu rực rỡ trên bảng màu. Rực rỡ nhưng lại ảm đạm, lạ kì thật, có lẽ chỉ có chiều mới vẽ nên một màu sắc đặc biệt như thế.