Chuyên mục : những nhà văn trẻ thế kỷ 21. Ở nơi này không có trăng, không thấy sao và cũng không có gió.
Hoặc là gió, trăng, và sao vẫn ở đấy, chỉ là tôi không cảm nhận thấy.
21 tuổi, ở cái ngưỡng cửa "trẻ chưa qua, già chưa tới" người ta có dễ xúc động, thất thường và bất đồng?
Tôi lo sợ đủ thứ, những lúc buồn, tâm trạng, tôi lo.
Học hành chẳng ra gì, tôi lo.
Em trai học kém, tôi lo.
Vết sưng trên cổ mẹ ngày càng lớn, tôi lo.
Trong ví còn lại mấy đông bạc lẻ, lại lo.
Những khi vui, tôi lại thấy mình thật ngớ ngẩn toàn lo nghĩ cái vở vẩn linh tinh
Học thì toàn học bổng.
Em trai được học sinh giỏi.
Ví vơi rồi lại đầy.
Vết sưng có tôi lo cũng chẳng xẹp nếu tôi không ở nhà mà xoa bóp
Tuổi 21 Tôi chênh vênh đi tìm 1 thứ còn thiếu tôi không gọi được tên trong cung phượt đầu tiên của đời mình. Để rồi, khi dấn thân vào rồi, tôi mới hiểu cái gì là quan trọng
Vẫn là ước mơ của cô bé 19 năm nào
Ngôi nhà nhỏ nép mình bên hàng ngọc lan. Những đứa bé bụ bẫm đùa vui trong ánh hào quang của mặt trời. Tôi ngồi đó, thanh thản, nhìn chúng và mỉm cười.
Có hay không những con đường đèo dốc mà tôi đã đi qua?
Có hay không ánh mặt trời ngợp tràn trên từng mỏm núi xanh thẫm?
Có hay không những bãi biển trải dài tôi ì oàm giữa sóng nước trong veo?
Có hay không cái gọi là "Tuổi trẻ xông pha?"
Câu trả lời là: Có chứ
Ở trong những bức ảnh, trong Nhật kí, trong ghi chú, và trong kí ức của tôi, của những người tôi yêu thương.
Tôi vẫn sẽ đi, cho đến lúc canxi trong xương không còn đủ cho tôi đi tiếp.
Sẽ đi, cho tới lúc đôi mắt này chuyển từ cận sang viễn thị
Sẽ đi, khi trái tim tôi còn 1 giây phút nào sôi trào khi nghe thấy 2 từ "Du lịch"
Nhưng tôi, sẽ đi với những người tôi yêu thương và gắn bó GIA ĐÌNH!!!
1 gia đình chỉ của riêng tôi
1 gia đình và rất nhiều gia đình là những người thầy cô, bạn bè, đã cùng tôi đi những cung đường khác nhau của cuộc đời
À, thì ra đây là thứ khiến tôi thấy khó chịu suốt tối nay Này nhà văn, anh có biết văn chương đôi lúc cũng hữu dụng không nhỉ?Này chàng trai, nếu như chú muốn trở thành 1 người như các tiền bối của mình, thì chúc mừng, chú đi đúng đường rồi.
Này bé, bé có thấy chị rất ngu ngơ không? Nhiều lúc chị không hiểu sao chỉ hơn e 1 tuổi mà c lại "già đời" như vậy?
Này các bạn, mình nhớ các bạn, làm thế nào bây giờ?Lại lo không đâu, bài vở k cần, cuộc đời bất chấp, bạn trẻ, bạn còn là gì với cuộc sống không chân? ( Bạn Xoan )