
Sign up to save your podcasts
Or
Sau nhiều ngày đánh hơi, nhóm phóng viên đã tiếp cận được với Người Dứa, một nạn nhân của mọt đười ươi. Hiện ông đang sống ngoài hoang đảo và thề sẽ không bao giờ trở lại đất liền, do bị ám ảnh bởi những mất mát đau thương cũ.
Bề ngoài khắc khổ và già nua như một cụ ông trăm tuổi, Người Dứa hồi tưởng lại chuyện cũ, thi thoảng giọng ông nghẹn đi vì xúc động, đôi khi còn nổi da gà rùng mình sợ hãi. Ông cho biết trước đây mình sở hữu cả một vườn dứa rất lớn. Tôi yêu dứa hơn cả con đẻ của mình, ông tâm sự, tôi tắm cho chúng bằng nước khoáng Lavie, đút phân bón xịn cho chúng ăn, áp từng quả lên má để nựng nịu trước khi mắc màn cho chúng đi ngủ, chỉ thiếu điều dạy chúng môn toán là tôi chưa làm. Anh nhà báo không hiểu được tình cảm của tôi dành cho dứa nó vĩ đại thế nào đâu, còn thiêng liêng hơn cả tình phụ tử, lãng mạn gấp tỷ lần tình yêu lứa đôi và sục sôi đốt cháy những mối quan hệ tinh thần khác.
Bọn chúng đến nhanh hơn cả một tia sét, nhẹ hơn lông nách và tàn bạo hơn bom nguyên tử. Khi tôi còn chưa kịp nhận ra điều gì thì chúng đã hủy hoại quá nửa khu vườn. Chẳng có dấu hiệu nào hết, mọi thứ cứ dần biến mất, thưa thớt và mai một. Ngày qua ngày, tôi bất lực chứng kiến mọi thứ xung quanh mình bốc hơi vào hư vô, như thể chưa từng tồn tại bao giờ. Cảm giác đó giống như anh bán hàng ở vỉa hè vậy. Đồ đạc của anh rải tứ tung dưới lòng đường trong khi người qua lại thì quá đông. Chỉ cần anh lơ là quay mặt đi trong chốc lát là đã có kẻ nhanh tay thó một món hàng của anh rồi. Tôi đã rình bắt, đã đặt bẫy nhưng chưa từng bắt được một con mọt đười ươi nào, thậm chí đến hình dạng thực sự của chúng cũng chưa thấy. Nhưng nỗi đau mất mát về vật chất không đáng sợ bằng cảm giác bất an, bất lực, bất toại và rất nhiều loại bất khác mà tôi phải gánh chịu. Hàng đêm, trong giấc ngủ khó nhọc của mình, tôi thấy chúng ghé sát vào tai tôi thì thầm rằng hãy biết điều mà để chúng kiếm ăn, chúng sẽ chừa lại cho cái mạng, còn mà phản kháng chúng sẽ ăn thịt tôi và những người thân của tôi…
Music by Peace,love,happiness from Pixabay
Sau nhiều ngày đánh hơi, nhóm phóng viên đã tiếp cận được với Người Dứa, một nạn nhân của mọt đười ươi. Hiện ông đang sống ngoài hoang đảo và thề sẽ không bao giờ trở lại đất liền, do bị ám ảnh bởi những mất mát đau thương cũ.
Bề ngoài khắc khổ và già nua như một cụ ông trăm tuổi, Người Dứa hồi tưởng lại chuyện cũ, thi thoảng giọng ông nghẹn đi vì xúc động, đôi khi còn nổi da gà rùng mình sợ hãi. Ông cho biết trước đây mình sở hữu cả một vườn dứa rất lớn. Tôi yêu dứa hơn cả con đẻ của mình, ông tâm sự, tôi tắm cho chúng bằng nước khoáng Lavie, đút phân bón xịn cho chúng ăn, áp từng quả lên má để nựng nịu trước khi mắc màn cho chúng đi ngủ, chỉ thiếu điều dạy chúng môn toán là tôi chưa làm. Anh nhà báo không hiểu được tình cảm của tôi dành cho dứa nó vĩ đại thế nào đâu, còn thiêng liêng hơn cả tình phụ tử, lãng mạn gấp tỷ lần tình yêu lứa đôi và sục sôi đốt cháy những mối quan hệ tinh thần khác.
Bọn chúng đến nhanh hơn cả một tia sét, nhẹ hơn lông nách và tàn bạo hơn bom nguyên tử. Khi tôi còn chưa kịp nhận ra điều gì thì chúng đã hủy hoại quá nửa khu vườn. Chẳng có dấu hiệu nào hết, mọi thứ cứ dần biến mất, thưa thớt và mai một. Ngày qua ngày, tôi bất lực chứng kiến mọi thứ xung quanh mình bốc hơi vào hư vô, như thể chưa từng tồn tại bao giờ. Cảm giác đó giống như anh bán hàng ở vỉa hè vậy. Đồ đạc của anh rải tứ tung dưới lòng đường trong khi người qua lại thì quá đông. Chỉ cần anh lơ là quay mặt đi trong chốc lát là đã có kẻ nhanh tay thó một món hàng của anh rồi. Tôi đã rình bắt, đã đặt bẫy nhưng chưa từng bắt được một con mọt đười ươi nào, thậm chí đến hình dạng thực sự của chúng cũng chưa thấy. Nhưng nỗi đau mất mát về vật chất không đáng sợ bằng cảm giác bất an, bất lực, bất toại và rất nhiều loại bất khác mà tôi phải gánh chịu. Hàng đêm, trong giấc ngủ khó nhọc của mình, tôi thấy chúng ghé sát vào tai tôi thì thầm rằng hãy biết điều mà để chúng kiếm ăn, chúng sẽ chừa lại cho cái mạng, còn mà phản kháng chúng sẽ ăn thịt tôi và những người thân của tôi…
Music by Peace,love,happiness from Pixabay