
Sign up to save your podcasts
Or
-Cần Thơ hôm nay – những cánh cửa chưa khép
Cần Thơ bây giờ có cao ốc chọc trời, quán cà phê check-in, khu đô thị ven sông. Nhưng đâu đó, vẫn còn những người nông dân bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, rồi bán cả đất cho ngân hàng vì nợ. Vẫn có những khu biệt thự sáng đèn suốt đêm bên cạnh những căn nhà lợp tồi tàn, rách nát.
Ngày xưa, quyền lực nằm trong tay địa chủ. Hôm nay, quyền lực nằm trên những bản hợp đồng,trên những con số của tài khoản ngân hàng. Cách gọi có thể khác, hình thức có thể mới, nhưng bản chất của sự lệ thuộc – nhiều khi vẫn còn đó như cái dinh thự kia nằm gần con đường mang tên "Cách Mạng Tháng Tám"
-Thay Lời kết – và một câu hỏi xin gửi lại:
Chúng ta dựng “Nhà Bá Hộ” giữa Cồn Khương — đó là bảo tồn văn hóa hay là phông nền cho một cuộc vui thị giác? Là tôn vinh di sản hay đang bỏ quên nỗi đau của những phận người dưới đáy của xã hội thời xưa kia?
Có thể những người trẻ sẽ thấy nơi đây đẹp, lạ, và họ tự hào. Nhưng nếu lật lại gia phả, biết đâu trong dòng họ mình, từng có ông bà là tá điền, là người làm thuê ngay dưới mái nhà như thế. Khi ấy, cảm giác tự hào liệu có còn nguyên vẹn? Hay sẽ thay bằng một khoảng lặng, để ngẫm về những vòng kim cô của quyền lực và số phận…
-Cần Thơ hôm nay – những cánh cửa chưa khép
Cần Thơ bây giờ có cao ốc chọc trời, quán cà phê check-in, khu đô thị ven sông. Nhưng đâu đó, vẫn còn những người nông dân bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, rồi bán cả đất cho ngân hàng vì nợ. Vẫn có những khu biệt thự sáng đèn suốt đêm bên cạnh những căn nhà lợp tồi tàn, rách nát.
Ngày xưa, quyền lực nằm trong tay địa chủ. Hôm nay, quyền lực nằm trên những bản hợp đồng,trên những con số của tài khoản ngân hàng. Cách gọi có thể khác, hình thức có thể mới, nhưng bản chất của sự lệ thuộc – nhiều khi vẫn còn đó như cái dinh thự kia nằm gần con đường mang tên "Cách Mạng Tháng Tám"
-Thay Lời kết – và một câu hỏi xin gửi lại:
Chúng ta dựng “Nhà Bá Hộ” giữa Cồn Khương — đó là bảo tồn văn hóa hay là phông nền cho một cuộc vui thị giác? Là tôn vinh di sản hay đang bỏ quên nỗi đau của những phận người dưới đáy của xã hội thời xưa kia?
Có thể những người trẻ sẽ thấy nơi đây đẹp, lạ, và họ tự hào. Nhưng nếu lật lại gia phả, biết đâu trong dòng họ mình, từng có ông bà là tá điền, là người làm thuê ngay dưới mái nhà như thế. Khi ấy, cảm giác tự hào liệu có còn nguyên vẹn? Hay sẽ thay bằng một khoảng lặng, để ngẫm về những vòng kim cô của quyền lực và số phận…