Sự sáng tạo, thật ra, là kết quả của một cuộc gặp gỡ – giữa cái Tôi ý thức và những mảnh ghép vô thức sâu xa.
Tìm cảm hứng sáng tạo trong sâu thẳm nội tâm, cũng giống như tìm tài nguyên trong một bãi rác hỗn độn cảm xúc. Chúng mình thường ngại ngần và bỏ qua việc bước vào thế giới hỗn độn ấy vì chúng mình sợ những thứ không rõ ràng, sợ đối diện với những ký ức bị đè nén, sợ chạm vào những vét thương không rõ nguyên nhân.
Ta thường gắn sáng tạo với sự thăng hoa trong cái đẹp, điều này không sai, nhưng cũng không đủ. Sáng tạo, không phải lúc nào cũng là một "phần thưởng dễ chịu", mà là kết quả của sự chuyển hóa nội tâm từ những nỗi đau, nỗi sợ, hoặc những khát khao, mơ ước chưa được lắng nghe.