
Sign up to save your podcasts
Or


"Tại sao chúng tôi nên chọn bạn cho công việc này?"
Trong phòng phỏng vấn, câu hỏi này thường được xem như một bài kiểm tra áp lực. Nhưng thực tế, nó là một tấm gương. Điều đáng ngại không nằm ở bản thân câu hỏi, mà ở việc bạn có thể chưa từng tự hỏi chính mình điều đó một cách nghiêm túc cho đến khi đối diện với người tuyển dụng.
Hiện nay, một khoảng cách lạnh lùng đang nới rộng giữa việc thực sự có năng lực (capability) và việc được nhìn nhận là có sức cạnh tranh (competitiveness). Phần lớn chuyên gia miệt mài đầu tư vào vế đầu tiên và mặc định vế thứ hai sẽ tự động xuất hiện. Tuy nhiên, sức cạnh tranh không phải là một tài sản cố định; nó là một trạng thái biến động mà nếu không được hiệu chỉnh thường xuyên, sẽ lặng lẽ xói mòn ngay cả khi bạn vẫn đang làm việc chăm chỉ nhất.
2. Takeaway 1: "Bias Blind Spot" — Nghịch lý của sự thành côngCơ chế cốt lõi khiến các chuyên gia giỏi không nhận ra sự xói mòn năng lực của mình chính là Bias Blind Spot (điểm mù của thiên kiến). Nghiên cứu từ Princeton (Pronin, Lin, Ross) chỉ ra rằng đây là một "siêu thiên kiến" bắt nguồn từ Naïve Realism (chủ nghĩa hiện thực ngây thơ) — niềm tin rằng chúng ta nhìn nhận thế giới một cách khách quan, trong khi người khác mới là những người bị bóp méo bởi định kiến.
Đáng chú ý, trí thông minh không bảo vệ bạn khỏi lỗi hệ thống này. Ngược lại, những người có năng lực cao thường tin rằng quy trình tự đánh giá của họ là duy lý, từ đó họ tự cấp "giấy phép" để miễn trừ bản thân khỏi sự soi xét cần thiết. Thậm chí, nghiên cứu về thần kinh học còn chỉ ra một "nghịch lý điều hành" (executive paradox): khi một cá nhân càng có nhiều quyền lực và thành công, hoạt động của các vùng não chịu trách nhiệm tiếp nhận góc nhìn của người khác càng giảm đi. Thành công, theo một cách nào đó, đã cô lập họ khỏi chính những tín hiệu hiệu chỉnh mà họ cần để duy trì vị thế.
"Người sắc sảo nhất trong phòng cũng có thể là người tin chắc nhất rằng họ đang thấy mình rõ ràng."
Nếu bạn tin rằng mình đang thấy rõ vị thế cạnh tranh của mình, rất có thể bạn đang rơi vào điểm mù nguy hiểm nhất: tin rằng mình không có điểm mù.
3. Takeaway 2: Nghịch lý 1/7 — Cái bẫy "Sản phẩm hoàn chỉnh"
By Ryan Wong | Magpie Bridge"Tại sao chúng tôi nên chọn bạn cho công việc này?"
Trong phòng phỏng vấn, câu hỏi này thường được xem như một bài kiểm tra áp lực. Nhưng thực tế, nó là một tấm gương. Điều đáng ngại không nằm ở bản thân câu hỏi, mà ở việc bạn có thể chưa từng tự hỏi chính mình điều đó một cách nghiêm túc cho đến khi đối diện với người tuyển dụng.
Hiện nay, một khoảng cách lạnh lùng đang nới rộng giữa việc thực sự có năng lực (capability) và việc được nhìn nhận là có sức cạnh tranh (competitiveness). Phần lớn chuyên gia miệt mài đầu tư vào vế đầu tiên và mặc định vế thứ hai sẽ tự động xuất hiện. Tuy nhiên, sức cạnh tranh không phải là một tài sản cố định; nó là một trạng thái biến động mà nếu không được hiệu chỉnh thường xuyên, sẽ lặng lẽ xói mòn ngay cả khi bạn vẫn đang làm việc chăm chỉ nhất.
2. Takeaway 1: "Bias Blind Spot" — Nghịch lý của sự thành côngCơ chế cốt lõi khiến các chuyên gia giỏi không nhận ra sự xói mòn năng lực của mình chính là Bias Blind Spot (điểm mù của thiên kiến). Nghiên cứu từ Princeton (Pronin, Lin, Ross) chỉ ra rằng đây là một "siêu thiên kiến" bắt nguồn từ Naïve Realism (chủ nghĩa hiện thực ngây thơ) — niềm tin rằng chúng ta nhìn nhận thế giới một cách khách quan, trong khi người khác mới là những người bị bóp méo bởi định kiến.
Đáng chú ý, trí thông minh không bảo vệ bạn khỏi lỗi hệ thống này. Ngược lại, những người có năng lực cao thường tin rằng quy trình tự đánh giá của họ là duy lý, từ đó họ tự cấp "giấy phép" để miễn trừ bản thân khỏi sự soi xét cần thiết. Thậm chí, nghiên cứu về thần kinh học còn chỉ ra một "nghịch lý điều hành" (executive paradox): khi một cá nhân càng có nhiều quyền lực và thành công, hoạt động của các vùng não chịu trách nhiệm tiếp nhận góc nhìn của người khác càng giảm đi. Thành công, theo một cách nào đó, đã cô lập họ khỏi chính những tín hiệu hiệu chỉnh mà họ cần để duy trì vị thế.
"Người sắc sảo nhất trong phòng cũng có thể là người tin chắc nhất rằng họ đang thấy mình rõ ràng."
Nếu bạn tin rằng mình đang thấy rõ vị thế cạnh tranh của mình, rất có thể bạn đang rơi vào điểm mù nguy hiểm nhất: tin rằng mình không có điểm mù.
3. Takeaway 2: Nghịch lý 1/7 — Cái bẫy "Sản phẩm hoàn chỉnh"