
Sign up to save your podcasts
Or


Mình vẫn nghe ra rả những câu đại loại như “tôi là chính tôi, không phải ai khác”. Ừ thì không phải ai khác, nhưng chính tôi là gì thì lại không biết. Vấn đề nằm ở đó. Cái gì mới là tôi? Sự thông minh này, sự xinh đẹp này, sự giản dị này, sự hào nhoáng này, sự sâu sắc này, sự khéo léo này, sự phong cách này có phải là tôi không? Bạn có đang hỏi mình những câu như vậy không?
Mình không là ai cả, và mình cũng không cố tạo ra cái tôi của riêng mình.
Thật lạ là, khi đặt cái tôi của mình xuống hoàn toàn, tức là không để nó tồn tại, cuộc sống mình trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Krishnamurti nói: "Cây cỏ thì toàn thiện mà vô tâm trong cái toàn thiện ấy, con người thì bất toàn mà hữu tâm trong cái bất toàn ấy"
Thử xem cành bông kia, nó không có tư tâm, chỉ nở ra một cách tự nhiên. Nó không vì người khác khen mà nở, chỉ nở một cách tự nhiên. Nó không vì có người biết mới khoe sắc đẹp, hương thơm. Nó mọc vì nó mọc, nó nở vì nở, thơm vì thơm... ấy là cái tính TỰ NHIÊN của nó.
Dẫu phải mọc nơi hang cùng non thẳm, nó cũng cứ nở, cứ thơm... Nó làm như vậy, vì nó không thể không làm như vậy cho được. Hành động ấy gọi là hành động VÔ VI như giá tuyết thì lạnh, lửa than thì nóng. Nó tự túc tự mãn, thật là toàn thiện, nhưng vẫn không hay rằng mình toàn thiện.
Sao gọi là tự túc? Bởi nó không vì một tôn chỉ chi, hoặc mặc cớ chi hay tự ý chi mà làm. Nó không vì hoàn cảnh, không vì dư luận, không vì bổn phận, không vì đạo lý, nhân, nghĩa chi chi mà hành động...
Nên nó ĐỦ
mà ta THIẾU vậy.
("Dưỡng Thân" - Đạo Đức Kinh
"Hữu Ngã Vô Ngã" - Toàn Chân Triết Luận).
By Trang Xanh LáMình vẫn nghe ra rả những câu đại loại như “tôi là chính tôi, không phải ai khác”. Ừ thì không phải ai khác, nhưng chính tôi là gì thì lại không biết. Vấn đề nằm ở đó. Cái gì mới là tôi? Sự thông minh này, sự xinh đẹp này, sự giản dị này, sự hào nhoáng này, sự sâu sắc này, sự khéo léo này, sự phong cách này có phải là tôi không? Bạn có đang hỏi mình những câu như vậy không?
Mình không là ai cả, và mình cũng không cố tạo ra cái tôi của riêng mình.
Thật lạ là, khi đặt cái tôi của mình xuống hoàn toàn, tức là không để nó tồn tại, cuộc sống mình trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Krishnamurti nói: "Cây cỏ thì toàn thiện mà vô tâm trong cái toàn thiện ấy, con người thì bất toàn mà hữu tâm trong cái bất toàn ấy"
Thử xem cành bông kia, nó không có tư tâm, chỉ nở ra một cách tự nhiên. Nó không vì người khác khen mà nở, chỉ nở một cách tự nhiên. Nó không vì có người biết mới khoe sắc đẹp, hương thơm. Nó mọc vì nó mọc, nó nở vì nở, thơm vì thơm... ấy là cái tính TỰ NHIÊN của nó.
Dẫu phải mọc nơi hang cùng non thẳm, nó cũng cứ nở, cứ thơm... Nó làm như vậy, vì nó không thể không làm như vậy cho được. Hành động ấy gọi là hành động VÔ VI như giá tuyết thì lạnh, lửa than thì nóng. Nó tự túc tự mãn, thật là toàn thiện, nhưng vẫn không hay rằng mình toàn thiện.
Sao gọi là tự túc? Bởi nó không vì một tôn chỉ chi, hoặc mặc cớ chi hay tự ý chi mà làm. Nó không vì hoàn cảnh, không vì dư luận, không vì bổn phận, không vì đạo lý, nhân, nghĩa chi chi mà hành động...
Nên nó ĐỦ
mà ta THIẾU vậy.
("Dưỡng Thân" - Đạo Đức Kinh
"Hữu Ngã Vô Ngã" - Toàn Chân Triết Luận).