“Có những tổn thương mà ta đã quá quen thuộc, chúng hiện hữu và giày vò tâm hồn suốt ngần ấy năm. Lâu dần, những vết cắt ấy trở thành điều hiển nhiên, thành thứ quen thuộc, mà mỗi khi nhìn thấy ta không còn thấy đau, thấy khó chịu, thay vào đó là sự vô cảm, dửng dưng…”