
Sign up to save your podcasts
Or


Send us a text
NGƯỜI GỬI: Elite 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Chào mọi người,
Em xin phép được trình bày vấn đề của mình ạ. Em sinh năm 2002, là nam, hiện đang làm với mức lương 22 triệu/tháng. Em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, trong một gia đình trung lưu, bố mẹ đều làm trong ngành giáo dục. Bố mẹ là người tốt bụng, yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì người khác, đặc biệt là bố em.
1. Quá trình hình thành một chàng trai bên ngoài trông tự tin, vui vẻ, già hơn so với tuổi nhưng bản chất bên trong là một người tự ti và luôn thèm khát, luôn tìm cách chứng minh rằng mình cũng có tài gì đó để nhận được sự công nhận hão từ người khác:
Từ nhỏ tới lớn, em và (em trai) đã được sống trong sự chở che, bao bọc của bố mẹ, không phải lo kiếm tiền, không phải lo việc nhà, chỉ cần lo học hành, em cảm thấy bản thân mình đã có một tuổi thơ trọn vẹn, ngoại trừ việc bị đem làm đối tượng so sánh. Em nghiện game, tán tỉnh, yêu đương và không tập trung học hành, dù bố mẹ đã đổ tiền tấn vào đầu tư cho em, còn em thì bỏ học đi chơi. Hậu quả là em trở thành đối tượng so sánh của bố mẹ mỗi bữa cơm, "Bạn A mới được 10 điểm, bạn B thi học sinh giỏi" và đặc biệt "nhìn thằng em đi, mẹ thì phải kè kè bên mày dạy mày học, trong khi em hoàn toàn tự giác và đạt điểm cao kìa". Đoạn này em chỉ muốn cung cấp thông tin để thầy và mọi người hiểu bối cảnh, hiện tại em hoàn toàn bình thường và vẫn rất yêu gia đình, không hề có ý oán trách hay đố kị ai. Quay trở lại, sự so sánh đó (và cả một phần có sự mắng chửi của mẹ lúc em không hiểu bài,"sao mày ngu thế, dốt thế", dễ vậy mà còn làm sai) suốt từ giai đoạn từ lớp 5 khi em thi chuyển cấp cho tới hết lớp 9 đã hình thành nên tính cách này, hồi đó em còn muốn làm hài lòng người khác nữa cơ, giờ thì đã gần như loại bỏ được tính đó rồi ạ.
2. Sự ổn định của hiện tại:
Quay trở lại thực tại, công việc ổn định với mức lương ổn định, tiền nhà hàng tháng 7 triệu nộp cho mẹ, xe máy bố tặng, xe ô tô, nhà bố mẹ đã mua sẵn chỉ chờ khi em cưới (hiện em vẫn độc thân và mới chia tay 06 tháng ạ), sự ổn định này đang giết chết em hàng ngày. Em ghét sự ổn định, có lẽ vì em đã ở trong đó quá lâu, em đã sướng quá nhiều và giờ khi phải "vượt sướng", khi phải "chịu khổ" một chút là dường như có một con người khác trong em phản ứng dữ dội lại ngay. Em càng cố gắng vùng vẫy, càng muốn thoát khỏi sự ổn định thì em càng lún sâu hơn, thậm chí còn tệ hơn. Thực ra em có nghe rằng thay đổi tư duy "thay vì sự ổn định là rào cản thì hãy nghĩ nó là bệ phóng để mày vươn xa hơn", nhưng khi nhìn lại con người em hiện tại với con người em muốn trở thành, em chẳng biết nói gì nữa... có lẽ là vì vấn đề số 3 bên dưới.
3. Khủng hoảng 1/4 cuộc đời và căn bệnh tâm lý
Em tin rằng nền móng từ quá khứ và sự ổn định trong hiện tại đã dẫn em tới những căn bệnh tâm lý sau:
- Sự ám ảnh hoàn hảo, sự cầu toàn (OCD perfectionism) -> thể hiện qua việc gì cũng muốn chỉn chu, hoàn hảo, sửa đi sửa lại một phần nhỏ và ảnh hưởng tới phân bổ nguồn lực cũng như tiến độ. Ngoài ra còn là việc không dám bắt đầu làm gì đó, phải chờ tới "thời khắc hoàn hảo" thì mới làm.
- Sự ảo tưởng phát triển (pseduo productivity) -> thể hiện qua vòng lặp suốt mấy năm nay của em: Chơi đã -> thấy sa đoạ -> tâm sự với AI tìm giải pháp -> AI đưa giải pháp mới, thích cái mới nên thực hành theo -> 2 tuần là chán và không muốn cam kết -> chơi bời nhưng với tần suất tệ hơn, cứ thế lặp đi lặp lại, những lần tâm sự với AI xong tưởng mình phát triển, ai ngờ chỉ đi lùi.
- Tư duy nhị nguyên, cái này thì em đã nhận thức và đang trong quá trình thay đổi rồi ạ.
- Nghiện dopamine rẻ tiền, nghe thì quen thuộc nhưng e
By web5ngaySend us a text
NGƯỜI GỬI: Elite 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Chào mọi người,
Em xin phép được trình bày vấn đề của mình ạ. Em sinh năm 2002, là nam, hiện đang làm với mức lương 22 triệu/tháng. Em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, trong một gia đình trung lưu, bố mẹ đều làm trong ngành giáo dục. Bố mẹ là người tốt bụng, yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì người khác, đặc biệt là bố em.
1. Quá trình hình thành một chàng trai bên ngoài trông tự tin, vui vẻ, già hơn so với tuổi nhưng bản chất bên trong là một người tự ti và luôn thèm khát, luôn tìm cách chứng minh rằng mình cũng có tài gì đó để nhận được sự công nhận hão từ người khác:
Từ nhỏ tới lớn, em và (em trai) đã được sống trong sự chở che, bao bọc của bố mẹ, không phải lo kiếm tiền, không phải lo việc nhà, chỉ cần lo học hành, em cảm thấy bản thân mình đã có một tuổi thơ trọn vẹn, ngoại trừ việc bị đem làm đối tượng so sánh. Em nghiện game, tán tỉnh, yêu đương và không tập trung học hành, dù bố mẹ đã đổ tiền tấn vào đầu tư cho em, còn em thì bỏ học đi chơi. Hậu quả là em trở thành đối tượng so sánh của bố mẹ mỗi bữa cơm, "Bạn A mới được 10 điểm, bạn B thi học sinh giỏi" và đặc biệt "nhìn thằng em đi, mẹ thì phải kè kè bên mày dạy mày học, trong khi em hoàn toàn tự giác và đạt điểm cao kìa". Đoạn này em chỉ muốn cung cấp thông tin để thầy và mọi người hiểu bối cảnh, hiện tại em hoàn toàn bình thường và vẫn rất yêu gia đình, không hề có ý oán trách hay đố kị ai. Quay trở lại, sự so sánh đó (và cả một phần có sự mắng chửi của mẹ lúc em không hiểu bài,"sao mày ngu thế, dốt thế", dễ vậy mà còn làm sai) suốt từ giai đoạn từ lớp 5 khi em thi chuyển cấp cho tới hết lớp 9 đã hình thành nên tính cách này, hồi đó em còn muốn làm hài lòng người khác nữa cơ, giờ thì đã gần như loại bỏ được tính đó rồi ạ.
2. Sự ổn định của hiện tại:
Quay trở lại thực tại, công việc ổn định với mức lương ổn định, tiền nhà hàng tháng 7 triệu nộp cho mẹ, xe máy bố tặng, xe ô tô, nhà bố mẹ đã mua sẵn chỉ chờ khi em cưới (hiện em vẫn độc thân và mới chia tay 06 tháng ạ), sự ổn định này đang giết chết em hàng ngày. Em ghét sự ổn định, có lẽ vì em đã ở trong đó quá lâu, em đã sướng quá nhiều và giờ khi phải "vượt sướng", khi phải "chịu khổ" một chút là dường như có một con người khác trong em phản ứng dữ dội lại ngay. Em càng cố gắng vùng vẫy, càng muốn thoát khỏi sự ổn định thì em càng lún sâu hơn, thậm chí còn tệ hơn. Thực ra em có nghe rằng thay đổi tư duy "thay vì sự ổn định là rào cản thì hãy nghĩ nó là bệ phóng để mày vươn xa hơn", nhưng khi nhìn lại con người em hiện tại với con người em muốn trở thành, em chẳng biết nói gì nữa... có lẽ là vì vấn đề số 3 bên dưới.
3. Khủng hoảng 1/4 cuộc đời và căn bệnh tâm lý
Em tin rằng nền móng từ quá khứ và sự ổn định trong hiện tại đã dẫn em tới những căn bệnh tâm lý sau:
- Sự ám ảnh hoàn hảo, sự cầu toàn (OCD perfectionism) -> thể hiện qua việc gì cũng muốn chỉn chu, hoàn hảo, sửa đi sửa lại một phần nhỏ và ảnh hưởng tới phân bổ nguồn lực cũng như tiến độ. Ngoài ra còn là việc không dám bắt đầu làm gì đó, phải chờ tới "thời khắc hoàn hảo" thì mới làm.
- Sự ảo tưởng phát triển (pseduo productivity) -> thể hiện qua vòng lặp suốt mấy năm nay của em: Chơi đã -> thấy sa đoạ -> tâm sự với AI tìm giải pháp -> AI đưa giải pháp mới, thích cái mới nên thực hành theo -> 2 tuần là chán và không muốn cam kết -> chơi bời nhưng với tần suất tệ hơn, cứ thế lặp đi lặp lại, những lần tâm sự với AI xong tưởng mình phát triển, ai ngờ chỉ đi lùi.
- Tư duy nhị nguyên, cái này thì em đã nhận thức và đang trong quá trình thay đổi rồi ạ.
- Nghiện dopamine rẻ tiền, nghe thì quen thuộc nhưng e