
Sign up to save your podcasts
Or


Send us a text
GƯỜI GỬI: Yêu hay không yêu, chỉ cần nói một lời 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Em chào thầy và mọi người ạ,
Những ngày cuối năm, tự nhiên em có nhiều tâm sự. Nhưng đa phần chỉ là những vệt suy nghĩ ngắn, thoáng qua trong đầu.
Từ khi buông tay và không yêu nữa, có lẽ đây là quãng thời gian em thư thả và yên bình nhất kể từ lúc bắt đầu biết yêu.
Ban đầu em cũng sợ, có chút hoang mang: Nếu buông người này, cảm xúc của mình rồi sẽ ra sao? Nhưng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, lòng em dần bình ổn. Em không còn buồn, cũng không oán trách ai. Bạn em bảo có lẽ vì chưa yêu đủ sâu, hoặc giữa hai người không có nhiều kỷ niệm. Có thể là vậy. Chỉ biết rằng em thích cảm giác hiện tại hơn. Thậm chí khi thấy anh và cô gái khác tay trong tay, hay những khoảnh khắc âu yếm họ chia sẻ trên mạng xã hội, em vẫn thấy nhẹ lòng và chúc phúc. Nghe nói họ sắp cưới rồi, thấy họ vui, em cũng vui.
Em cũng đã có kế hoạch rõ ràng cho việc về quê lập nghiệp và an cư lâu dài, không còn muốn ở thành phố nữa. Ở quê, em có nhiều điều muốn làm, nhiều vướng mắc cũ cần tháo gỡ, những điều đã theo em suốt nhiều năm và giờ là lúc cần đối diện. Chi tiết thì em xin phép chưa thể chia sẻ, thật lòng là em cũng chưa biết nên kể từ đâu.
Em nhận ra cuộc sống, cứ thuận theo tự nhiên thì lại nhẹ nhàng hơn. Như việc từ nhỏ em chỉ ăn rau củ, lớn lên cố tập ăn thịt cá, uống sữa, để rồi bây giờ lại dần quay về ăn chay nhiều hơn, mọi thứ như trở về điểm ban đầu. Hay từ bé em đã yêu cỏ cây hoa lá, có thể nằm ngoài đồng hay bìa rừng ngủ cả ngày, rồi lớn lên mê nhà cao tầng, sang đẹp, để giờ lại tìm cách trở về gần thiên nhiên hơn.
Em như vậy… vẫn là bình thường, đúng không?
By web5ngaySend us a text
GƯỜI GỬI: Yêu hay không yêu, chỉ cần nói một lời 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Em chào thầy và mọi người ạ,
Những ngày cuối năm, tự nhiên em có nhiều tâm sự. Nhưng đa phần chỉ là những vệt suy nghĩ ngắn, thoáng qua trong đầu.
Từ khi buông tay và không yêu nữa, có lẽ đây là quãng thời gian em thư thả và yên bình nhất kể từ lúc bắt đầu biết yêu.
Ban đầu em cũng sợ, có chút hoang mang: Nếu buông người này, cảm xúc của mình rồi sẽ ra sao? Nhưng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, lòng em dần bình ổn. Em không còn buồn, cũng không oán trách ai. Bạn em bảo có lẽ vì chưa yêu đủ sâu, hoặc giữa hai người không có nhiều kỷ niệm. Có thể là vậy. Chỉ biết rằng em thích cảm giác hiện tại hơn. Thậm chí khi thấy anh và cô gái khác tay trong tay, hay những khoảnh khắc âu yếm họ chia sẻ trên mạng xã hội, em vẫn thấy nhẹ lòng và chúc phúc. Nghe nói họ sắp cưới rồi, thấy họ vui, em cũng vui.
Em cũng đã có kế hoạch rõ ràng cho việc về quê lập nghiệp và an cư lâu dài, không còn muốn ở thành phố nữa. Ở quê, em có nhiều điều muốn làm, nhiều vướng mắc cũ cần tháo gỡ, những điều đã theo em suốt nhiều năm và giờ là lúc cần đối diện. Chi tiết thì em xin phép chưa thể chia sẻ, thật lòng là em cũng chưa biết nên kể từ đâu.
Em nhận ra cuộc sống, cứ thuận theo tự nhiên thì lại nhẹ nhàng hơn. Như việc từ nhỏ em chỉ ăn rau củ, lớn lên cố tập ăn thịt cá, uống sữa, để rồi bây giờ lại dần quay về ăn chay nhiều hơn, mọi thứ như trở về điểm ban đầu. Hay từ bé em đã yêu cỏ cây hoa lá, có thể nằm ngoài đồng hay bìa rừng ngủ cả ngày, rồi lớn lên mê nhà cao tầng, sang đẹp, để giờ lại tìm cách trở về gần thiên nhiên hơn.
Em như vậy… vẫn là bình thường, đúng không?