Cái cũ đi thì sẽ có cái mới đến, trám khít vào lỗ hổng ở mảng tâm hồn đó; hoặc những mảng tâm hồn khác sẽ phát triển hơn để bù lấp vào phần đã mất, cho đến ngày vết thương lành lại, và không còn đau nữa. Tôi sẽ gọi đó là "bình thường hoá".
Cái cũ đi thì sẽ có cái mới đến, trám khít vào lỗ hổng ở mảng tâm hồn đó; hoặc những mảng tâm hồn khác sẽ phát triển hơn để bù lấp vào phần đã mất, cho đến ngày vết thương lành lại, và không còn đau nữa. Tôi sẽ gọi đó là "bình thường hoá".