
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Tôi có một anh bạn rất sợ tiếng động. Nói đúng ra là anh ta không thích tiếng động. Anh ta luôn luôn phàn nàn về chỗ anh ở, không hiểu vì sao hàng xóm của anh lại có thể ồn ào như vậy.
Anh ở tít ngoài vùng ngoại ô hẻo lánh. Anh không thể nào hiểu được tại sao tôi lại chọn ở giữa chốn phố phường, suốt ngày suốt đêm xe cộ chạy tấp nập, còi kêu inh ỏi, bộ hành ơi ới.
Làm tôi tự hỏi, có nơi nào thật sự hoàn toàn im lặng trên thế giới này không?
Tiểu bang Minnesota có một tòa nhà, nơi Orfield Laboratories được biết đến với căn phòng anoechoic chamber, căn phòng tiêu âm, nơi 99.99% tiếng động bị hút mất. Cả bốn mặt tường, trần và sàn nhà được xây bằng 6 lớp bê tông dày và thép đã được cách ly. Trên mặt tường, trần và sàn là một lớp những mảng nhọn và dày được cấu tạo bằng thủy tinh sợi (fiberglass) để ngăn những phản xạ âm thanh. Đây là nơi độc nhất có tiếng động nền (background noise) ở mức gần -9 dB. So với “im lặng” chúng ta thường được biết ở khoảng +30 dB.
Tôi nghe nói người chịu nỗi sự im lặng trong căn phòng này lâu nhất là 45 phút.
Tôi cũng nghe nói trong cái ngột ngạt của im lặng, điều làm người ta khó chịu nhất là nghe rất rõ tiếng máu chảy trong động mạch cũng như tiếng tim đập của chính họ.
Có nghĩa là có chạy đằng trời chúng ta cũng chẳng bao giờ thoát khỏi… tiếng động.
Phòng tiêu âm được xây vào năm 1943. Ông nhạc sĩ Paul Simon viết ca khúc về âm thanh của sự im lặng vào năm 1964. Bạn và tôi hè nhau dịch ca khúc The Sound of Silence này ra tiếng Việt vào năm 2018.
Tôi vẫn thích mấy câu trong bài nhạc: people talking without speaking. People hearing without listening. People writing songs that voices never share. Noone dared to disturb the sound of silence.
Âm Thanh Của Thinh Lặng
The Sound of Silence
By NT: Tôi có một anh bạn rất sợ tiếng động. Nói đúng ra là anh ta không thích tiếng động. Anh ta luôn luôn phàn nàn về chỗ anh ở, không hiểu vì sao hàng xóm của anh lại có thể ồn ào như vậy.
Anh ở tít ngoài vùng ngoại ô hẻo lánh. Anh không thể nào hiểu được tại sao tôi lại chọn ở giữa chốn phố phường, suốt ngày suốt đêm xe cộ chạy tấp nập, còi kêu inh ỏi, bộ hành ơi ới.
Làm tôi tự hỏi, có nơi nào thật sự hoàn toàn im lặng trên thế giới này không?
Tiểu bang Minnesota có một tòa nhà, nơi Orfield Laboratories được biết đến với căn phòng anoechoic chamber, căn phòng tiêu âm, nơi 99.99% tiếng động bị hút mất. Cả bốn mặt tường, trần và sàn nhà được xây bằng 6 lớp bê tông dày và thép đã được cách ly. Trên mặt tường, trần và sàn là một lớp những mảng nhọn và dày được cấu tạo bằng thủy tinh sợi (fiberglass) để ngăn những phản xạ âm thanh. Đây là nơi độc nhất có tiếng động nền (background noise) ở mức gần -9 dB. So với “im lặng” chúng ta thường được biết ở khoảng +30 dB.
Tôi nghe nói người chịu nỗi sự im lặng trong căn phòng này lâu nhất là 45 phút.
Tôi cũng nghe nói trong cái ngột ngạt của im lặng, điều làm người ta khó chịu nhất là nghe rất rõ tiếng máu chảy trong động mạch cũng như tiếng tim đập của chính họ.
Có nghĩa là có chạy đằng trời chúng ta cũng chẳng bao giờ thoát khỏi… tiếng động.
Phòng tiêu âm được xây vào năm 1943. Ông nhạc sĩ Paul Simon viết ca khúc về âm thanh của sự im lặng vào năm 1964. Bạn và tôi hè nhau dịch ca khúc The Sound of Silence này ra tiếng Việt vào năm 2018.
Tôi vẫn thích mấy câu trong bài nhạc: people talking without speaking. People hearing without listening. People writing songs that voices never share. Noone dared to disturb the sound of silence.
Âm Thanh Của Thinh Lặng
The Sound of Silence