
Sign up to save your podcasts
Or


NNT: Thời gian quả thật trôi đi quá nhanh. Nhanh tới nỗi mọi thứ tưởng chừng mới vài ngày tháng mà nhìn lại thì thật đã ở lại tít xa phía sau. Bất chợt nhớ ra, trong cơn mưa chiều Sài Gòn cũng như năm cũ đó, tôi đã hát cùng KẻJazz được 8 năm tròn. Ôi thời gian! Thế mà các anh em chưa từng được gặp mặt nhau lần nào ở đời thực. Cuộc đời đôi bên ắt hẳn nhiều đổi thay. Ít ra là chúng tôi (và cả bạn) đã già thêm. Tám năm không quá dài nhưng cũng đủ làm người ta đôi khi đuối sức, cạn kiệt. Ấy vậy mà KẻJazz vẫn ở đó, vẫn chưa từng lỡ một bản nhạc nào mỗi tuần. Thật khâm phục tinh thần âm nhạc rong chơi của 2 “kẻ” Thảo-Vũ.
Khổ nhất cho những ai không thể chọn rành rẽ giữa cơm áo và thi ca. Nói vậy cũng nghĩa là tôi đang than khổ. Vòng xoay của đời sống khốc liệt muốn nhấn chìm mọi thứ. Thời gian thâu nhạc của tôi ít dần theo thời gian. Bởi phải chạy đôn đáo khắp nơi để kiếm sống. Nên có lẽ vậy mà anh Vũ và anh Thảo cũng nhận ra, không còn giao cho tôi nhiều bài hát như trước. Hoặc cũng có thể đã nghĩ rằng tôi đổi thay? Đổi thay với sự mê hát như ngày đầu chẳng hạn. Bằng không thì là hai kẻ đã thay đổi? (haha) Tôi vẫn như thế, vẫn coi việc hát là một việc sống. Không thể thiếu vắng. Dù có biểu hiện đôi khi dưới những hình thức khác nhau nhưng bản chất nguyên sơ vẫn còn đó. Mỗi lần được giao bản nhạc mới là tôi vui sướng lắm.
Một ngày đầu tháng 9, khi tôi đang chuẩn bị đi công tác xa, anh Vũ chợt gửi tôi bản này – Anh Vẫn Không Đổi Thay (Je n’ai pas changé). Như là một chiếc phao cứu sinh cho tôi trong những ngày rong ruổi nơi xứ người. Một bản nhạc đã cũ nhưng nghe lại vẫn mới nguyên. Giọng hát Ngọc Lan vang lên đâu đó trong không gian. “Anh vẫn không đổi thay, anh vẫn như cũ, tên lãng du trong đời em…” Thật hợp tình, hợp cảnh. Tôi nghe đi nghe lại bản phối của anh Vũ và cứ thầm thì suốt trên những chuyến xe mệt nhoài. Anh Thảo đề nghị tôi viết lời giới thiệu cho bản nhạc. Tôi chẳng biết viết gì cả. Suy nghĩ thì có thể miên man nhưng chữ của tôi thì hạn hẹp không thể diễn tả được. Thôi thì đành lấy tựa đề bài hát để nhắn nhủ với hai anh rằng tôi vẫn còn mê hát như xưa, vẫn lãng du trong cuộc đời rất nên thơ này.
NT: Thành thật cám ơn người bạn nhỏ (tuổi) từ nửa vòng trái đất. Tôi mãi “xôn xao” với “đời cơm áo” cho đến lúc nhớ ra bài hát tuần này thì đầu óc đã quá mệt mỏi, đến độ không có một ý tưởng gì hết. Rỗng tuếch. Đem thui. Bài vở vẫn nằm đó chờ đợi, luôn chờ đợi. Tôi nghĩ đến người bạn này. Tuy chưa gặp mặt, nhưng tôi vẫn luôn đọc những đoản văn của anh trên trang FB. Anh có một lối viết thật nhẹ nhàng, lãng đãng, làm tôi hay nhớ đến những ngày nào thật xa xôi. Lúc liên lạc với NNT, thì anh chàng cũng đang cùng cảnh ngộ. “Chưa có chữ nào nhảy ra,” anh nhắn tôi qua FB. Tôi không biết nói gì, chỉ ngậm ngùi vì hiểu rằng dòng đời lúc nào cũng đầy nghiệt ngã, và tôi cũng đang xuôi tay vì chẳng biết làm gì khác hơn.
Chỉ còn biết ngồi yên nghe anh hát, giọng hát trầm buồn, lời hát như muốn nhắn nhủ một điều gì đó…
Anh Vẫn Không Đổi Thay
Je n’ai pas changé
By NNT: Thời gian quả thật trôi đi quá nhanh. Nhanh tới nỗi mọi thứ tưởng chừng mới vài ngày tháng mà nhìn lại thì thật đã ở lại tít xa phía sau. Bất chợt nhớ ra, trong cơn mưa chiều Sài Gòn cũng như năm cũ đó, tôi đã hát cùng KẻJazz được 8 năm tròn. Ôi thời gian! Thế mà các anh em chưa từng được gặp mặt nhau lần nào ở đời thực. Cuộc đời đôi bên ắt hẳn nhiều đổi thay. Ít ra là chúng tôi (và cả bạn) đã già thêm. Tám năm không quá dài nhưng cũng đủ làm người ta đôi khi đuối sức, cạn kiệt. Ấy vậy mà KẻJazz vẫn ở đó, vẫn chưa từng lỡ một bản nhạc nào mỗi tuần. Thật khâm phục tinh thần âm nhạc rong chơi của 2 “kẻ” Thảo-Vũ.
Khổ nhất cho những ai không thể chọn rành rẽ giữa cơm áo và thi ca. Nói vậy cũng nghĩa là tôi đang than khổ. Vòng xoay của đời sống khốc liệt muốn nhấn chìm mọi thứ. Thời gian thâu nhạc của tôi ít dần theo thời gian. Bởi phải chạy đôn đáo khắp nơi để kiếm sống. Nên có lẽ vậy mà anh Vũ và anh Thảo cũng nhận ra, không còn giao cho tôi nhiều bài hát như trước. Hoặc cũng có thể đã nghĩ rằng tôi đổi thay? Đổi thay với sự mê hát như ngày đầu chẳng hạn. Bằng không thì là hai kẻ đã thay đổi? (haha) Tôi vẫn như thế, vẫn coi việc hát là một việc sống. Không thể thiếu vắng. Dù có biểu hiện đôi khi dưới những hình thức khác nhau nhưng bản chất nguyên sơ vẫn còn đó. Mỗi lần được giao bản nhạc mới là tôi vui sướng lắm.
Một ngày đầu tháng 9, khi tôi đang chuẩn bị đi công tác xa, anh Vũ chợt gửi tôi bản này – Anh Vẫn Không Đổi Thay (Je n’ai pas changé). Như là một chiếc phao cứu sinh cho tôi trong những ngày rong ruổi nơi xứ người. Một bản nhạc đã cũ nhưng nghe lại vẫn mới nguyên. Giọng hát Ngọc Lan vang lên đâu đó trong không gian. “Anh vẫn không đổi thay, anh vẫn như cũ, tên lãng du trong đời em…” Thật hợp tình, hợp cảnh. Tôi nghe đi nghe lại bản phối của anh Vũ và cứ thầm thì suốt trên những chuyến xe mệt nhoài. Anh Thảo đề nghị tôi viết lời giới thiệu cho bản nhạc. Tôi chẳng biết viết gì cả. Suy nghĩ thì có thể miên man nhưng chữ của tôi thì hạn hẹp không thể diễn tả được. Thôi thì đành lấy tựa đề bài hát để nhắn nhủ với hai anh rằng tôi vẫn còn mê hát như xưa, vẫn lãng du trong cuộc đời rất nên thơ này.
NT: Thành thật cám ơn người bạn nhỏ (tuổi) từ nửa vòng trái đất. Tôi mãi “xôn xao” với “đời cơm áo” cho đến lúc nhớ ra bài hát tuần này thì đầu óc đã quá mệt mỏi, đến độ không có một ý tưởng gì hết. Rỗng tuếch. Đem thui. Bài vở vẫn nằm đó chờ đợi, luôn chờ đợi. Tôi nghĩ đến người bạn này. Tuy chưa gặp mặt, nhưng tôi vẫn luôn đọc những đoản văn của anh trên trang FB. Anh có một lối viết thật nhẹ nhàng, lãng đãng, làm tôi hay nhớ đến những ngày nào thật xa xôi. Lúc liên lạc với NNT, thì anh chàng cũng đang cùng cảnh ngộ. “Chưa có chữ nào nhảy ra,” anh nhắn tôi qua FB. Tôi không biết nói gì, chỉ ngậm ngùi vì hiểu rằng dòng đời lúc nào cũng đầy nghiệt ngã, và tôi cũng đang xuôi tay vì chẳng biết làm gì khác hơn.
Chỉ còn biết ngồi yên nghe anh hát, giọng hát trầm buồn, lời hát như muốn nhắn nhủ một điều gì đó…
Anh Vẫn Không Đổi Thay
Je n’ai pas changé