
Sign up to save your podcasts
Or
CON PHẢI LÀM GÌ ĐỂ GIÁC NGỘ ?
Chỉ có cái “tôi” mới tin mình đạt được một trạng thái nào đó. Niềm tin “tôi đang vô minh và tôi sẽ giác ngộ” là một sự nhầm lẫn lớn. Vì sao? Vì vẫn tin là có “tôi” và có cái để đạt được, vẫn tin vào nội dung của suy nghĩ. Đó vẫn là trò lừa cũ. Trò chơi của cái “tôi” - “tôi thiền để giác ngộ” - sẽ không bao giờ chấm dứt. Nó sẽ làm con luân hồi tiếp.
Cái “tôi” là một ảo giác. Cái “giác ngộ” phải đi tìm ở đâu đó cũng là một ảo giác. Cả hai chỉ là nội dung của một suy nghĩ. Cái đang biết suy nghĩ đó - cái Biết tự nhiên này mới chính là giác ngộ thật sự và nó luôn ở đây. Con chỉ cần nhận ra và làm quen với nó thôi.
Khi con nhớ ra thực tại này là Biết sống động, sáng ngời ngời, không phải là “tôi” và “vật” thì con quay về thực tại, quay về trạng thái tự nhiên của Biết đang biết chính mình.
Khi con xác quyết và làm quen với trạng thái này, sẽ có một sự thở phào nhẹ nhõm, bởi cái “tôi” được nhận ra là chẳng tồn tại ở đâu ngoài ở trong suy nghĩ. Giác ngộ được nhận ra là ở sẵn đây rồi, công cuộc tìm kiếm giác ngộ sẽ kết thúc. Điều này giống như một người đã hoàn thành một công việc rất vất vả và nhận ra rằng không cần phải làm thêm gì nữa, tự nhiên cảm thấy rất thả lỏng, nghỉ ngơi.
Con sẽ tiếp tục sống một cuộc sống bình thường, làm những việc bình thường, nhưng không phải như một cái “tôi”, mà như bầu trời Nhận biết tận hưởng sự biểu diễn đang dần hé lộ của chính mình.
❤️
Trong Suốt
(Trích từ buổi nói chuyện “Hướng dẫn thiền định tự nhiên và làm quen với Nhận Biết", 27.09.2022, Đà Nẵng)
Làm nhạc: Vũ Yến
Bài hát giúp người nghe nâng rung động tâm thức lên 80.000 Trong nếu hiểu về Biết.
CON PHẢI LÀM GÌ ĐỂ GIÁC NGỘ ?
Chỉ có cái “tôi” mới tin mình đạt được một trạng thái nào đó. Niềm tin “tôi đang vô minh và tôi sẽ giác ngộ” là một sự nhầm lẫn lớn. Vì sao? Vì vẫn tin là có “tôi” và có cái để đạt được, vẫn tin vào nội dung của suy nghĩ. Đó vẫn là trò lừa cũ. Trò chơi của cái “tôi” - “tôi thiền để giác ngộ” - sẽ không bao giờ chấm dứt. Nó sẽ làm con luân hồi tiếp.
Cái “tôi” là một ảo giác. Cái “giác ngộ” phải đi tìm ở đâu đó cũng là một ảo giác. Cả hai chỉ là nội dung của một suy nghĩ. Cái đang biết suy nghĩ đó - cái Biết tự nhiên này mới chính là giác ngộ thật sự và nó luôn ở đây. Con chỉ cần nhận ra và làm quen với nó thôi.
Khi con nhớ ra thực tại này là Biết sống động, sáng ngời ngời, không phải là “tôi” và “vật” thì con quay về thực tại, quay về trạng thái tự nhiên của Biết đang biết chính mình.
Khi con xác quyết và làm quen với trạng thái này, sẽ có một sự thở phào nhẹ nhõm, bởi cái “tôi” được nhận ra là chẳng tồn tại ở đâu ngoài ở trong suy nghĩ. Giác ngộ được nhận ra là ở sẵn đây rồi, công cuộc tìm kiếm giác ngộ sẽ kết thúc. Điều này giống như một người đã hoàn thành một công việc rất vất vả và nhận ra rằng không cần phải làm thêm gì nữa, tự nhiên cảm thấy rất thả lỏng, nghỉ ngơi.
Con sẽ tiếp tục sống một cuộc sống bình thường, làm những việc bình thường, nhưng không phải như một cái “tôi”, mà như bầu trời Nhận biết tận hưởng sự biểu diễn đang dần hé lộ của chính mình.
❤️
Trong Suốt
(Trích từ buổi nói chuyện “Hướng dẫn thiền định tự nhiên và làm quen với Nhận Biết", 27.09.2022, Đà Nẵng)
Làm nhạc: Vũ Yến
Bài hát giúp người nghe nâng rung động tâm thức lên 80.000 Trong nếu hiểu về Biết.