
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Dạo này thế giới mạng thật là um xùm hỗn loạn, chẳng thua gì ngoài đời vào những ngày tháng trước khi cuộc nội chiến Việt Nam kết thúc. Đọc riết tôi đâm ra chán đời, đem phàn nàn với anh Ngu Yên. Anh bảo, “Nhân chi sơ tính bổn… không tốt, nhiều ác hơn thiện.”
“Có phải vì vậy mà thỉnh thoảng phải có một “đấng cứu thế” ra đời?”
“Thì đó, từ ông Muhammad, ông Phật, ông Jesus, rồi sau này thì có ông Khổng, ông Lão.”
“Mỗi ông xuất hiện trong bối cảnh xã hội đang bị khủng hoảng, và thường thuyết giảng dựa trên những tệ nạn của xã hội, dân tộc và văn hóa đương thời phải không? Ví dụ như Phật ra đời trong một xã hội Ấn Độ với hệ thống đẳng cấp, đầy bất công, nên ông thuyết giảng về tính vô thường, khổ nạn, v.v…”
Anh gật đầu đồng ý, “Giống như Khổng Tử xuất hiện cuối thời Xuân Thu ở Trung Hoa, khi nhà Chu đã suy xụp. Bao quyền thế nằm trong tay của các chư hầu. Đây là thời lễ băng nhạc hoại, xã hội mất hết tôn ti trật tự, mất luôn cả đạo đức luân lý nhân phẩm. Nên Khổng phải đề cử mấy cái thuyết về nhân lễ nghĩa trí tín để cố khôi phục lại phần nào.”
“Hmm,” tôi suy nghĩ một chặp, “nhưng mà hình như những nỗ lực này thấy cũng chẳng đi tới đâu.”
“Bởi vậy, cho nên ông Lão đâm chán, một ngày cởi trâu đi vô sa mạc rồi biến mất luôn.”
“Ủa, từ hồi nào tới giờ tui nghe ổng cởi nai lên núi mà.”
“Tầm bậy nà. Ổng cởi trâu. Mà trâu chỉ thích sông nước đầm lầy, không biết cắc cớ gì mà cởi nó đi sa mạc.”
Nếu bạn giống tôi, thì đến lúc này đầu óc cũng hơi lùng bùng rồi. Nên tôi đổi hướng.
“Ủa, mà lễ băng nhạc hoại là cái lễ gì?”
“Có lễ mẹ gì đâu. Chỉ có nghĩa là ‘lễ nghi thì hư, âm nhạc thì hỏng’.”
Ấy, thời nhiễu nhương thì âm nhạc lại hay hỏng. Ngày nay coi bộ cũng không khác gì mấy. Thôi thì ta cứ tìm nghe nhạc cũ để nhớ những ngày thái bình xưa. Ta hãy nghe Triệu Vinh và ca khúc Bài Luân Vũ Mùa Mưa mà nhớ cái thuở vàng son vậy.
(Câu chuyện bên trên thật ít giả nhiều. Chung chung thì bối cảnh có thật, nhưng viết từ trí nhớ thì chắc có it nhiều hư cấu. Muốn rõ hơn hãy hỏi anh Ngu Yên nhen.)
Bài Luân Vũ Mùa Mưa
The Last Waltz
By NT: Dạo này thế giới mạng thật là um xùm hỗn loạn, chẳng thua gì ngoài đời vào những ngày tháng trước khi cuộc nội chiến Việt Nam kết thúc. Đọc riết tôi đâm ra chán đời, đem phàn nàn với anh Ngu Yên. Anh bảo, “Nhân chi sơ tính bổn… không tốt, nhiều ác hơn thiện.”
“Có phải vì vậy mà thỉnh thoảng phải có một “đấng cứu thế” ra đời?”
“Thì đó, từ ông Muhammad, ông Phật, ông Jesus, rồi sau này thì có ông Khổng, ông Lão.”
“Mỗi ông xuất hiện trong bối cảnh xã hội đang bị khủng hoảng, và thường thuyết giảng dựa trên những tệ nạn của xã hội, dân tộc và văn hóa đương thời phải không? Ví dụ như Phật ra đời trong một xã hội Ấn Độ với hệ thống đẳng cấp, đầy bất công, nên ông thuyết giảng về tính vô thường, khổ nạn, v.v…”
Anh gật đầu đồng ý, “Giống như Khổng Tử xuất hiện cuối thời Xuân Thu ở Trung Hoa, khi nhà Chu đã suy xụp. Bao quyền thế nằm trong tay của các chư hầu. Đây là thời lễ băng nhạc hoại, xã hội mất hết tôn ti trật tự, mất luôn cả đạo đức luân lý nhân phẩm. Nên Khổng phải đề cử mấy cái thuyết về nhân lễ nghĩa trí tín để cố khôi phục lại phần nào.”
“Hmm,” tôi suy nghĩ một chặp, “nhưng mà hình như những nỗ lực này thấy cũng chẳng đi tới đâu.”
“Bởi vậy, cho nên ông Lão đâm chán, một ngày cởi trâu đi vô sa mạc rồi biến mất luôn.”
“Ủa, từ hồi nào tới giờ tui nghe ổng cởi nai lên núi mà.”
“Tầm bậy nà. Ổng cởi trâu. Mà trâu chỉ thích sông nước đầm lầy, không biết cắc cớ gì mà cởi nó đi sa mạc.”
Nếu bạn giống tôi, thì đến lúc này đầu óc cũng hơi lùng bùng rồi. Nên tôi đổi hướng.
“Ủa, mà lễ băng nhạc hoại là cái lễ gì?”
“Có lễ mẹ gì đâu. Chỉ có nghĩa là ‘lễ nghi thì hư, âm nhạc thì hỏng’.”
Ấy, thời nhiễu nhương thì âm nhạc lại hay hỏng. Ngày nay coi bộ cũng không khác gì mấy. Thôi thì ta cứ tìm nghe nhạc cũ để nhớ những ngày thái bình xưa. Ta hãy nghe Triệu Vinh và ca khúc Bài Luân Vũ Mùa Mưa mà nhớ cái thuở vàng son vậy.
(Câu chuyện bên trên thật ít giả nhiều. Chung chung thì bối cảnh có thật, nhưng viết từ trí nhớ thì chắc có it nhiều hư cấu. Muốn rõ hơn hãy hỏi anh Ngu Yên nhen.)
Bài Luân Vũ Mùa Mưa
The Last Waltz