Mình nhớ bà, tự dưng muốn tìm Tuổi thơ im lặng để đọc. Tuổi thơ im lặng là những mẩu chuyện nho nhỏ của Duy Khán viết cho đến khi ông 15 tuổi lên đường nhập ngũ. Chẳng biết tại sao nữa, chắc những câu, những chữ ấy cứ kéo mình lại về quá khứ. Kéo về những buổi trưa chị em mình thơ thẩn nhặt hoa bưởi sau vườn, túm tụm dưới gốc vải, ra sức giật mấy quả còn xanh lè, chua loét nhét đầy mồm rồi cười rinh rích. Ông cầm que mây ra rượt cả lũ chạy té khói, ông trêu thế thôi, ông bảo để chín cho ăn, chứ ông hiền lắm chẳng đánh con đánh cháu bao giờ.