
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Sau gần 10 năm, tôi lại tự hỏi vì sao mà mình đeo đuổi chuyện dịch nhạc. Dịch để làm gì?
Một thời tôi đã say mê nhiều ca khúc ngoại quốc mà tôi cho là quá hay, quá đẹp, và ước ao được có dịp hát bằng tiếng Việt cho người Việt nghe. Có khi cái hay nằm trong giai điệu. Có lúc cái đẹp từ những ca từ bóng bẩy. Đôi khi chính vì phần hòa âm đã làm bài nhạc nổi bật, v.v…
Rồi lại tự hỏi, bài nhạc cần phải được chuyển tải đến cho thính giả Việt như thế nào? Nó phải gần giống như bản chính về giai điệu, tiết tấu, ca từ, và ngay cả phần phối khí không? Hay là ta có thể “phá” nó một chút (hay… nhiều chút)? Chỗ này thì bắt đầu rắc rối, vì không như nhạc cổ điển, nhạc jazz và pop thường được tư hóa thành nhiều bản riêng biệt, đôi khi cùng giai điệu nhưng tiết tấu thì khác, đôi khi giai điệu bị thay đổi, và đôi khi ca từ. Vì thế, tùy phiên bản nào ta nghe thì bản dịch sẽ như gần giống hay khác nguyên tác.
Đó là chưa nói đến chuyện chuyển từ ngữ cũng như hành văn, không thể nào hoàn toàn giống bản chính gốc. Từ tiếng Anh hoặc tiếng Pháp qua đến tiếng Việt hầu như lúc nào cũng có những gập ghềnh, những thay đổi, nhưng theo tôi, vẫn còn hơn những ngọng nghịu hoặc vô nghĩa để cố giữ lấy “chính nghĩa”.
Nghĩ thì dễ nhưng đôi lúc sau khi ca sĩ hát xong thì giật mình, chết cha, sao cái chữ đó nghe không đúng như mình nghĩ.
Tôi nghe có người đã từng nói, bài nhạc dịch hay là bài chưa được dịch. Và họ nói: dịch là một cách giết chết bài nhạc ấy.
Biệt Ly Chỉ Làm Đớn Đau
Breaking Up is Hard to Do
By NT: Sau gần 10 năm, tôi lại tự hỏi vì sao mà mình đeo đuổi chuyện dịch nhạc. Dịch để làm gì?
Một thời tôi đã say mê nhiều ca khúc ngoại quốc mà tôi cho là quá hay, quá đẹp, và ước ao được có dịp hát bằng tiếng Việt cho người Việt nghe. Có khi cái hay nằm trong giai điệu. Có lúc cái đẹp từ những ca từ bóng bẩy. Đôi khi chính vì phần hòa âm đã làm bài nhạc nổi bật, v.v…
Rồi lại tự hỏi, bài nhạc cần phải được chuyển tải đến cho thính giả Việt như thế nào? Nó phải gần giống như bản chính về giai điệu, tiết tấu, ca từ, và ngay cả phần phối khí không? Hay là ta có thể “phá” nó một chút (hay… nhiều chút)? Chỗ này thì bắt đầu rắc rối, vì không như nhạc cổ điển, nhạc jazz và pop thường được tư hóa thành nhiều bản riêng biệt, đôi khi cùng giai điệu nhưng tiết tấu thì khác, đôi khi giai điệu bị thay đổi, và đôi khi ca từ. Vì thế, tùy phiên bản nào ta nghe thì bản dịch sẽ như gần giống hay khác nguyên tác.
Đó là chưa nói đến chuyện chuyển từ ngữ cũng như hành văn, không thể nào hoàn toàn giống bản chính gốc. Từ tiếng Anh hoặc tiếng Pháp qua đến tiếng Việt hầu như lúc nào cũng có những gập ghềnh, những thay đổi, nhưng theo tôi, vẫn còn hơn những ngọng nghịu hoặc vô nghĩa để cố giữ lấy “chính nghĩa”.
Nghĩ thì dễ nhưng đôi lúc sau khi ca sĩ hát xong thì giật mình, chết cha, sao cái chữ đó nghe không đúng như mình nghĩ.
Tôi nghe có người đã từng nói, bài nhạc dịch hay là bài chưa được dịch. Và họ nói: dịch là một cách giết chết bài nhạc ấy.
Biệt Ly Chỉ Làm Đớn Đau
Breaking Up is Hard to Do