
Sign up to save your podcasts
Or
Vui thay, ác không làm.
Phẩm Voi – Phẩm của sức mạnh nội tâm, của sự điều phục vĩ đại, và của tự tại giữa dòng đời.
Trong chiến trận, voi dũng mãnh sẵn sàng hứng chịu mưa tên bão đạn. Nhưng trong chiến trường cuộc sống, người trí cũng cần can đảm gánh chịu những lời phỉ báng, những cám dỗ, những nghịch cảnh không ngừng trút xuống.
Không phải voi giỏi mới quý, mà là voi biết điều phục.
Không phải người học rộng mới cao quý, mà là người biết tự điều phục chính mình – thắng được tham, sân, si.
Người ấy mới đến được bờ kia – đến được Niết-bàn.
Có những kệ ngôn nghe như tiếng mõ giữa khuya:
“Người ưa ngủ, ăn lớn, nằm lăn lóc qua lại,
Chẳng khác heo no bụng – kẻ ngu nhập thai mãi…”
Và cũng có những hình ảnh lặng lẽ mà đầy hào quang:
“Tốt hơn sống một mình, như voi sống rừng voi.”
“Sống vô tư, vô lự – không kết bạn người ngu.”
Nhưng phẩm kinh này không chỉ nói về cô độc – mà nói về bạn lành, người hiền trí, người giúp ta vượt qua hiểm nạn, sống chánh niệm, sống ý nghĩa.
Ở đoạn cuối, Phật đưa ta đến những niềm vui đích thực:
Niềm vui khi biết đủ.
Niềm vui khi hiếu kính cha mẹ.
Niềm vui khi sống có giới, có trí.
Niềm vui của người không làm điều ác.
Phẩm Voi là lời nhắc về tự lực – nhưng cũng là khúc ca ca ngợi hạnh phúc đơn sơ khi sống đúng với Đạo.
Lắng nghe hôm nay, để nhận lại nơi sâu thẳm một sức mạnh an tịnh.
Sức mạnh của người tự điều phục mình – như voi lớn giữa rừng sâu.
#MinhĐăngPodcast #KinhPhápCú #PhẩmVoi #TựĐiềuPhục #SốngMộtMình #HiềnTrí #ChánhNiệm #HạnhPhúcChânThật #PhậtPháp
Vui thay, ác không làm.
Phẩm Voi – Phẩm của sức mạnh nội tâm, của sự điều phục vĩ đại, và của tự tại giữa dòng đời.
Trong chiến trận, voi dũng mãnh sẵn sàng hứng chịu mưa tên bão đạn. Nhưng trong chiến trường cuộc sống, người trí cũng cần can đảm gánh chịu những lời phỉ báng, những cám dỗ, những nghịch cảnh không ngừng trút xuống.
Không phải voi giỏi mới quý, mà là voi biết điều phục.
Không phải người học rộng mới cao quý, mà là người biết tự điều phục chính mình – thắng được tham, sân, si.
Người ấy mới đến được bờ kia – đến được Niết-bàn.
Có những kệ ngôn nghe như tiếng mõ giữa khuya:
“Người ưa ngủ, ăn lớn, nằm lăn lóc qua lại,
Chẳng khác heo no bụng – kẻ ngu nhập thai mãi…”
Và cũng có những hình ảnh lặng lẽ mà đầy hào quang:
“Tốt hơn sống một mình, như voi sống rừng voi.”
“Sống vô tư, vô lự – không kết bạn người ngu.”
Nhưng phẩm kinh này không chỉ nói về cô độc – mà nói về bạn lành, người hiền trí, người giúp ta vượt qua hiểm nạn, sống chánh niệm, sống ý nghĩa.
Ở đoạn cuối, Phật đưa ta đến những niềm vui đích thực:
Niềm vui khi biết đủ.
Niềm vui khi hiếu kính cha mẹ.
Niềm vui khi sống có giới, có trí.
Niềm vui của người không làm điều ác.
Phẩm Voi là lời nhắc về tự lực – nhưng cũng là khúc ca ca ngợi hạnh phúc đơn sơ khi sống đúng với Đạo.
Lắng nghe hôm nay, để nhận lại nơi sâu thẳm một sức mạnh an tịnh.
Sức mạnh của người tự điều phục mình – như voi lớn giữa rừng sâu.
#MinhĐăngPodcast #KinhPhápCú #PhẩmVoi #TựĐiềuPhục #SốngMộtMình #HiềnTrí #ChánhNiệm #HạnhPhúcChânThật #PhậtPháp