Mình dường như hoá thành vô hình, trong suốt khi đi du lịch. Mình có thể gần nhất với chính mình khi đến vùng đất lạ, ở nơi không ai biết quá khứ mình như thế nào, mình xấu xí hay tốt đẹp ra sao, … Mình cứ tự nhiên nhất với chính mình.
Trách nhiệm, định kiến, thói quen của bản thân khi đến một nơi lạ… tự dưng tan biến mất. Mình cứ thật thà với cảm xúc của mình. Mình cảm thấy mỗi chuyến đi mình như một đứa trẻ, vô tư trải nghiệm. Có lẽ đó là điều khiến mình thích khi đi du lịch, và sẽ chẳng lấy làm phiền khi đi du lịch một mình. Mình đã từng có những cái một mình đầy mới mẻ, thích thú ấy