Quý khán thính giả yêu mến,
Tôi đã khóc khi đọc bài tản này trên fb của một người chị đáng kính. Bài tản như nói giùm tôi những nỗi niềm thương mẹ nhớ cha. Lấy chồng xa nhà, cuộc sống cũng chỉ tạm gọi là đủ ăn, con còn nhỏ, có những lúc muốn về bên cha mẹ vài ngày mà thật khó. Chỉ đến khi mẹ cấp cứu nằm viện, tôi buông hết đểchạy về với mẹ, thì mới hiểu: khi gọi điện, nếu bố mẹ cứ bảo rằng bố mẹ ổn thì phải kiểm tra lại qua nhiều nguồn khác. Vì rất nhiều khi, bố mẹ chỉ nói vậy để tôi yên lòng mà thôi... Tấmlòng cha mẹ dành cho con không bao giờ có thể đong đếm, cũng ko gì so sánh được.Bây giờ, bất cứ khi nào có thể, tôi đều cố gắng về, có khi chỉ để nấu cho bố mẹ vài bữa cơm, ngồi nói chuyện trên trời dưới đất, nhìn bố mẹ cười móm mém... thế là đã thỏa mãn. Vì ai biết, những ngày tháng này còn được bao lâu nữa?
Còn mẹ, còn chỗ đi về. Mất mẹ, cả lối về quê cũng mờ…
Kính mời quý vị cùng lắng lòng nghĩ về cha mẹ với bài tản Muộn của tác giả Trịnh Thu Tuyết.