Quý khán thính giả yêu mến,
Khi còn nhỏ, tôi thường nghe những tiếng rao hàng véo von ngoài phố. Từ sáng sớm đã có tiếng rao bán đồ ăn sáng, rồi tối muộn thì lại có tiếng rao bán đồ ăn đêm. Những tiếng rao có lúc cao vút lên lảnh lót, nhưng cũng có lúc khàn đi, trầm đục (có lẽ vì người rao đã rất mệt). Nhà nghèo, chả có tiền mà ăn quà nên tôi cứ nằm trong nhà, lặng nghe tiếng rao đêm như lời thở than của phận nghèo…
Xin trân trọng giới thiệu tản văn: Lời rao neo phố của tác giả Chu Trâm Anh. Bài tản nhẹ nhàng, lời văn tự sự nhưng đọng lại trong lòng người đọc, người nghe một tiếng rao thắt lòng trong đêm Hà Nội, gợi nhớ ký ức một thời.
Kính mời quý vị cùng lắng nghe qua giọng đọc Mai Hiên.