"Thứ bảy là thảo phú địa tỳ ni (trnastaraka-vinaya). Thảo phú địa nghĩa là rơm cỏ phủ lên đất sình lầy. Trong buổi họp mặt có sự hiện diện của cả hai phía tranh chấp, hai vị trưởng lão đức độ được chỉ định để bảo trợ cho hai phía. Các vị này thường được đại chúng tôn kính và nghe lời. Các ngài ngồi chăm chú nghe, rất ít nói, nhưng mỗi khi nói là có ảnh hưởng rất lớn. Tiếng nói của các vị trưởng lão này nhằm hàn gắn những vết thương, kêu gọi thiện chí hòa giải và tha thứ, cũng như phủ rơm cỏ lên trên mặt đất sình lầy để mọi người bước lên mà không bị lấm chân. Cả hai phía sẽ nghe lời các vị mà bỏ qua đi những điều không đáng kể, mất đi sự gay gắt, và đại chúng cũng đi đến một bản án lệnh nhẹ nhàng làm mát lòng cả hai bên." – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
Nghe Đường Xưa Mây Trắng - Phiên Bản 1Nghe Đường Xưa Mây Trắng - Phiên Bản 2Nghe Gieo Trồng Hạnh PhúcNghe Bông Hồng Cài ÁoNghe Mẹ – Biểu Hiện Của Tình ThươngNghe Sám Pháp Địa XúcNghe Để Có Một Tương LaiNghe Đạo Phật Đi Vào Cuộc ĐờiNghe Bụt Là Hình Hài Bụt Là Tâm ThứcNghe Con Đã Có Đường ĐiNghe GiậnNghe Lá Thơ Làng MaiNghe Nghệ Thuật Thiết Lập Truyền ThôngNghe Sợ HãiNghe Tĩnh LặngNghe Tri Kỷ Của Bụt