
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Từ khi nghe ca sĩ Julie Quang hát Hình Như Có Tiếng Tình Yêu của anh Ngu Yên, tôi vẫn bị ám ảnh bởi cách hành âm (phrasing) của chị, nhất là khi đọc được nguyên tác của anh NY viết với điệu swing chậm. Đây là một điều tôi rất thích trong nhạc jazz, được nghe cách thức một ca sĩ lão thành thẩm định giai điệu và ca từ, rồi đột phá trong lúc hát tạo nên những phức tạp, mới lạ, bất ngờ, và rất riêng tư.
Lần trước bạn hòa âm ca khúc này theo đúng nguyên bản swing, tôi gắng ép mình trong khuôn khổ của bài nhạc, hát theo đúng cách phân nhịp và giai điệu. Nay nghe lại, tôi thấy có một vài chỗ tôi nghĩ mình có thể để cảm xúc đưa đẩy đi xa hơn, và đến gần với tâm tình của chính mình hơn.
Nhân dịp đi hát, tôi lại nhờ bạn phối lại bài này cho buổi diễn. Tuy chẳng nói ra, nhưng tôi nghĩ đến một phiên bản jazz thật mượt. Chắc chắn không thể nào mượt hơn chị Julie rồi, nhưng vẫn rất láng lẫy nhẹ nhàng.
Khi nhận được bản phối, bạn có thêm lời nhắn: đã đổi cách phrasing cho đúng kiểu nhạc.
Kiểu nhạc đây là nhạc… blues. Không những cách hành âm, mà màu sắc của giọng hát cũng phải đổi.
Ngày buồn quá, hôn nhau nhìn thấy linh hồn bỗng nhiên không còn nét buồn ủy mị.
Nhưng tôi rất thích nhạc blues. Tôi mê cái buồn thống thiết, nhất là khi nghe tiếng guitar điện như những nhát dao đâm vào nỗi đau, đau thấu xương. Tôi mê cái xót xa như khi vết cắt bị muối xát vào. Đau nghiến răng. Đau muốn chết ngất.
Tôi nói với bạn, không biết mấy ông nhạc sĩ bên đó có chịu chơi như vậy không đây…
Hình Như Có Tiếng Tình Yêu
By NT: Từ khi nghe ca sĩ Julie Quang hát Hình Như Có Tiếng Tình Yêu của anh Ngu Yên, tôi vẫn bị ám ảnh bởi cách hành âm (phrasing) của chị, nhất là khi đọc được nguyên tác của anh NY viết với điệu swing chậm. Đây là một điều tôi rất thích trong nhạc jazz, được nghe cách thức một ca sĩ lão thành thẩm định giai điệu và ca từ, rồi đột phá trong lúc hát tạo nên những phức tạp, mới lạ, bất ngờ, và rất riêng tư.
Lần trước bạn hòa âm ca khúc này theo đúng nguyên bản swing, tôi gắng ép mình trong khuôn khổ của bài nhạc, hát theo đúng cách phân nhịp và giai điệu. Nay nghe lại, tôi thấy có một vài chỗ tôi nghĩ mình có thể để cảm xúc đưa đẩy đi xa hơn, và đến gần với tâm tình của chính mình hơn.
Nhân dịp đi hát, tôi lại nhờ bạn phối lại bài này cho buổi diễn. Tuy chẳng nói ra, nhưng tôi nghĩ đến một phiên bản jazz thật mượt. Chắc chắn không thể nào mượt hơn chị Julie rồi, nhưng vẫn rất láng lẫy nhẹ nhàng.
Khi nhận được bản phối, bạn có thêm lời nhắn: đã đổi cách phrasing cho đúng kiểu nhạc.
Kiểu nhạc đây là nhạc… blues. Không những cách hành âm, mà màu sắc của giọng hát cũng phải đổi.
Ngày buồn quá, hôn nhau nhìn thấy linh hồn bỗng nhiên không còn nét buồn ủy mị.
Nhưng tôi rất thích nhạc blues. Tôi mê cái buồn thống thiết, nhất là khi nghe tiếng guitar điện như những nhát dao đâm vào nỗi đau, đau thấu xương. Tôi mê cái xót xa như khi vết cắt bị muối xát vào. Đau nghiến răng. Đau muốn chết ngất.
Tôi nói với bạn, không biết mấy ông nhạc sĩ bên đó có chịu chơi như vậy không đây…
Hình Như Có Tiếng Tình Yêu