Thời đại của các sứ đồ trong việc truyền giáo và mở mang Hội thánh là một giai đoạn quan trọng trong lịch sử đạo Tin Lành. Sau khi Đấng Christ Jesus đã sống, chịu đóng đinh và phục sinh, các sứ đồ đã nhận nhiệm vụ truyền bá Tin Mừng và mở rộng Hội thánh trên khắp thế giới.
Sau khi Chúa Jesus lên trời, các sứ đồ, như Thánh Phê-rô, Giacôbê, Gioan, và Phaolô, đã tiếp tục công việc của Ngài. Họ đi khắp nơi, từ Jerusalem cho đến các vùng đất xa xôi như Hy Lạp, La Mã, Ai Cập và cả đến vùng đất xa xôi như Châu Á và Châu Phi. Các sứ đồ đã chịu khó truyền bá Tin Mừng, dạy dỗ và thành lập các cộng đồng tín hữu.
Thời đại này được xem là thời kỳ mở đầu cho việc xây dựng Hội thánh. Các sứ đồ đã phụng vụ và dạy dỗ những người tin kính, thành lập các cộng đồng tín hữu và thiết lập các quy tắc và nguyên tắc tín ngưỡng. Họ cũng gặp phải những thách thức và khó khăn, từ sự chống đối của chính quyền địa phương cho đến sự bức bách và đàn áp từ những người không tin.
Tuy nhiên, sự cống hiến và lòng mừng rỡ của các sứ đồ đã dẫn đến sự mở rộng nhanh chóng của Hội thánh. Người tin kính đã nhận lời Tin Mừng và trở thành những thành viên của Hội thánh, đồng thời truyền bá và mở mang Hội thánh đến những vùng đất mới. Thời đại của các sứ đồ đã thúc đẩy sự lan truyền của đạo Tin Lành, tạo nền tảng cho sự phát triển và phổ biến của đạo Tin Lành trên toàn cầu.
Từ thời đại của các sứ đồ, Hội thánh đã tiếp tục mở rộng và phát triển qua các thời kỳ lịch sử. Công việc và tầm ảnh hưởng của các sứ đồ đã để lại dấu ấn sâu sắc và trở thành nền tảng cho sự phát triển và sự tồn tại của Hội thánh Tin Lành ngày nay.