
Sign up to save your podcasts
Or


Giải thích ngắn gọn ý nghĩa phẩm thứ 15 Kinh Pháp Hoa (Tùng Địa Dũng Xuất)
Phẩm Tùng Địa Dũng Xuất kể về vô số Bồ tát từ dưới đất vọt ra, đại diện cho Phật tánh tiềm ẩn trong chúng sinh, sẵn sàng hộ trì Kinh Pháp Hoa sau khi Phật diệt độ. Phật tiết lộ rằng Ngài đã giáo hóa những vị Bồ tát này từ vô lượng kiếp, nhấn mạnh tính vĩnh cửu của Phật thọ mạng và pháp nhất thừa. Phẩm này khẳng định sứ mệnh của các Bồ tát địa dũng trong việc truyền bá kinh, khuyến khích niềm tin vào sức mạnh nội tại và sự bất diệt của Phật pháp, giúp chúng sinh nhận ra khả năng thành Phật.
Toàn văn phẩm thứ 15: Tùng Địa Dũng Xuất
Lúc bấy giờ, các vị Đại Bồ tát ở cõi nước phương khác đông hơn số cát của tám hằng hà sa, đều từ chỗ ngồi đứng dậy, chấp tay mà bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Sau khi Phật diệt độ, chúng con cũng nguyện ở cõi Ta Bà rộng nói kinh điển này, thọ trì đọc tụng giải nói viết chép.
Bấy giờ, Phật bảo các vị Đại Bồ tát chúng:
Thôi đi các thiện nam tử! Chẳng cần các ông hộ trì kinh này. Vì sao? Vì cõi Ta Bà của ta tự có sáu muôn hằng hà sa các vị Đại Bồ tát, một vị Đại Bồ tát có sáu muôn hằng hà sa quyến thuộc, những vị này có thể sau khi ta diệt độ mà hộ trì đọc tụng rộng nói kinh điển này.
Phật nói lời đó rồi, ở cõi Ta Bà Tam thiên Đại thiên thế giới đất đều rúng nứt mà vô lượng nghìn muôn ức Đại Bồ tát đồng thời vọt ra. Các vị Bồ tát đó đều thân sắc vàng tía, đủ ba mươi hai tướng, vô lượng quang minh, trước kia đều trụ ở dưới hư không cõi Ta Bà này, các vị Bồ tát nghe tiếng nói của Đức Thích Ca Mâu Ni Phật mà từ dưới đến.
Mỗi mỗi vị Bồ tát đều là bậc Đại sĩ chúng, đều đem quyến thuộc nghìn muôn ức số như số cát sáu sông Hằng, hoặc có vị đem năm sông Hằng, bốn sông Hằng, ba sông Hằng, hai sông Hằng, một sông Hằng quyến thuộc Bồ tát. Hoặc có vị đem số cát nửa sông Hằng, một phần ba, một phần bốn cho đến một phần muôn ức na do tha. Hoặc đem nghìn muôn ức na do tha quyến thuộc, hoặc đem muôn ức quyến thuộc, hoặc đem nghìn ức, muôn ức, muôn, nghìn quyến thuộc, hoặc đem năm trăm, bốn trăm, ba trăm, hai trăm, một trăm, năm mươi, bốn mươi, ba mươi, hai mươi, mười, năm, bốn, ba, hai, một đệ tử. Hoặc có vị Bồ tát riêng một thân không quyến thuộc ưa thích độc hành.
Các vị như thế thứ lớp mà tính số đông vô lượng vô biên, giả sử dùng toán số thí dụ cũng chẳng biết được. Các vị Bồ tát này từ dưới đất vọt ra rồi, đều đến chỗ tháp bảy báu ở giữa hư không của Đa Bảo Như Lai và Thích Ca Mâu Ni Phật, đến rồi đầu mặt lễ chân hai Đức Phật, lại đến chỗ các Đức Phật ngồi trên tòa sư tử dưới cây báu ở mười phương, đều làm lễ, đi nhiễu bên hữu ba vòng, chấp tay cung kính dùng các lời khen Bồ tát mà ngợi khen. Rồi đứng một bên chiêm ngưỡng dung nhan hai Đức Thế Tôn, trải qua năm mươi tiểu kiếp.
Bấy giờ, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật im lặng thọ nhận, và các Phật ở mười phương cũng im lặng thọ nhận, trong năm mươi tiểu kiếp, hàng tứ chúng cho là như một ngày ăn cơm. Do sức thần của Phật khiến cho đại chúng đều thấy các vị Đại Bồ tát đầy dẫy trong vô lượng trăm nghìn muôn ức cõi nước ở hư không mười phương.
Trong các vị Bồ tát này có bốn vị đạo sư: vị thượng thủ tên Thượng Hạnh, vị thứ hai tên Vô Biên Hạnh, vị thứ ba tên Tịnh Hạnh, vị thứ tư tên An Lập Hạnh. Bốn vị Bồ tát này ở trong chúng làm bậc thượng thủ sang nhất, ở trước đại chúng đều chấp tay chiêm ngưỡng dung nhan Đức Thích Ca Mâu Ni Phật mà bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Phật có được ít bệnh ít khổ, an ổn khoái lạc chăng? Những người đáng độ dễ độ chăng? Chẳng làm Phật mệt mỏi chăng?
Bấy giờ, bốn vị Đại Bồ tát mà nói kệ rằng:
Thế Tôn được an vui
Ít bệnh ít phiền não
Giáo hóa các chúng sanh
Được dễ không mệt mỏi
Và lại chúng sanh kia
Thọ giáo hóa dễ dàng
Chẳng làm Thế Tôn sanh
Lòng mệt mỏi vậy thay.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn ở trong đại chúng Bồ tát mà nói rằng:
Đúng vậy! Đúng vậy! Các thiện nam tử! Như Lai an ổn ít bệnh ít khổ, các chúng sanh dễ độ dễ hàng, chẳng làm ta mệt mỏi. Vì sao? Vì các chúng sanh đó đời đời thọ hóa của ta và chư Phật mười phương, cúng dường tôn trọng chưa từng gián đoạn. Lại các chúng sanh đó chẳng hành sáu pháp Ba la mật, đã ở trong sáu pháp Ba la mật có người đã thành tựu, có người chưa thành tựu, đối với pháp Đại thừa tự nhiên có lòng tin hiểu.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn nói lời đó rồi, đại chúng Bồ tát đồng thanh nói lớn rằng:
Hay thay! Hay thay! Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni nói lời chân thật.
Bấy giờ, các vị Đại Bồ tát nói kệ khen rằng:
Hay thay! Hay thay!
Thế Tôn đại anh hùng
Các chúng sanh Ta Bà
Dễ độ chẳng làm mệt
Vì đời đời thọ hóa
Của Phật và mười phương
Tôn trọng và cúng dường
Chưa từng có gián đoạn
Đã ở trong sáu độ
Hoặc thành hoặc chưa thành
Đối với Đại thừa pháp
Tự nhiên lòng tin hiểu.
Bấy giờ, các vị Bồ tát nói kệ rồi, bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Thế Tôn nói chúng con an ổn, chúng con cũng an ổn.
Bấy giờ, ở trong chúng có vị Đại Bồ tát tên Di Lặc cùng tám nghìn hằng hà sa các vị Bồ tát đều nghĩ rằng: Chúng ta từ xưa đến nay chưa từng nghe thấy hàng Đại Bồ tát chúng như thế từ dưới đất vọt ra đến trước Thế Tôn.
Lúc đó, Di Lặc Đại Bồ tát biết lòng nghĩ của tám nghìn hằng hà sa các vị Bồ tát, lại muốn tự giải lòng nghi của mình mà chấp tay hướng Phật bạch rằng:
Bạch Thế Tôn! Các vị Đại Bồ tát này vô lượng nghìn muôn ức số đông như thế, từ đâu mà đến?
Bấy giờ, Di Lặc Bồ tát muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Vô lượng nghìn muôn ức
Đại chúng Bồ tát đây
Từ xưa chưa từng nghe
Từ đâu mà đến vậy
Không danh không họ tộc
Từ nước nào mà đến
Bạch Thế Tôn Đại Thánh
Cúi mong giải nghi chúng.
Bấy giờ, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật bảo Di Lặc Bồ tát rằng:
Lành thay! Lành thay! A Dật Đa! Ông hay hỏi Phật việc nghĩa lợi lớn như thế. Các ông nên biết các vị Đại Bồ tát vô lượng vô số như thế từ dưới kẽ nứt đất cõi Ta Bà vọt ra, các ông chưa từng thấy biết. Vì sao? A Dật Đa! Các vị Đại Bồ tát này là do ta giáo hóa khiến phát lòng Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Ta ở cõi này hóa độ dạy bảo, các vị Bồ tát này lòng ưa pháp ta, theo ta tu hành, thường ở gần ta chưa từng ưa thích nói nhiều việc thế gian.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Các vị Bồ tát này
Vô lượng vô số đông
Các ông nay nên biết
Từ đâu mà đến vậy
Ta mới thành Phật đạo
Mà các vị Bồ tát
Đã từ lâu phát tâm
An trụ pháp bất tư
Ta dùng sức phương tiện
Giáo hóa khiến phát tâm
Những vị Đại Bồ tát
Là đệ tử của ta
Vì cõi này của ta
Tự có Bồ tát chúng
Sau khi ta diệt độ
Mới hộ trì kinh điển
Số đông như vậy đó
Sau khi ta diệt độ
Các vị Bồ tát thảy
Vì nói kinh Pháp Hoa
Mà du hành các nước
Số đông sáu muôn hằng
Vì cầu Phật đạo vậy
Những vị Bồ tát này
Thường ở dưới đất này
Đọc tụng các kinh điển
Vui thích phân biệt nghĩa
Chuyên tâm tư duy pháp
Dõng mãnh ý chí bền
Chẳng ưa nói nhiều việc
Ở trong hư không dưới
Siêng tu sức tinh tấn
Thường trì kinh Pháp Hoa
Vui nói pháp vô ngại
Ở nơi chỗ vắng vẻ
Siêng hành không lười mỏi
Trải vô lượng nghìn muôn
Ức kiếp trụ nơi đó
Hoặc ngồi hoặc kinh hành
Thường lạc pháp như thế
Siêng cầu Phật đạo vậy.
Bấy giờ, ở giữa hư không, Đức Đa Bảo Thế Tôn và vô lượng các vị Phật phân thân ở mười phương đến chứng minh, đều khen Phật rằng:
Hay thay! Hay thay! Thích Ca Mâu Ni Phật! Mau nói kinh Pháp Hoa này khiến chúng tôi được nghe lâu.
Lợi lạc của việc nghe, trì niệm Kinh Pháp Hoa
Việc nghe, trì tụng và niệm Kinh Pháp Hoa mang lại công đức vô lượng, như được chư Phật hộ niệm, tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng trí huệ, đạt được bình an, và cuối cùng thành tựu quả vị Phật. Người trì kinh sẽ được sinh về cõi tịnh, gần gũi chư Phật, tránh ác đạo, và phổ độ chúng sinh, dẫn đến giác ngộ viên mãn.
By Nguoi Mien TrungGiải thích ngắn gọn ý nghĩa phẩm thứ 15 Kinh Pháp Hoa (Tùng Địa Dũng Xuất)
Phẩm Tùng Địa Dũng Xuất kể về vô số Bồ tát từ dưới đất vọt ra, đại diện cho Phật tánh tiềm ẩn trong chúng sinh, sẵn sàng hộ trì Kinh Pháp Hoa sau khi Phật diệt độ. Phật tiết lộ rằng Ngài đã giáo hóa những vị Bồ tát này từ vô lượng kiếp, nhấn mạnh tính vĩnh cửu của Phật thọ mạng và pháp nhất thừa. Phẩm này khẳng định sứ mệnh của các Bồ tát địa dũng trong việc truyền bá kinh, khuyến khích niềm tin vào sức mạnh nội tại và sự bất diệt của Phật pháp, giúp chúng sinh nhận ra khả năng thành Phật.
Toàn văn phẩm thứ 15: Tùng Địa Dũng Xuất
Lúc bấy giờ, các vị Đại Bồ tát ở cõi nước phương khác đông hơn số cát của tám hằng hà sa, đều từ chỗ ngồi đứng dậy, chấp tay mà bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Sau khi Phật diệt độ, chúng con cũng nguyện ở cõi Ta Bà rộng nói kinh điển này, thọ trì đọc tụng giải nói viết chép.
Bấy giờ, Phật bảo các vị Đại Bồ tát chúng:
Thôi đi các thiện nam tử! Chẳng cần các ông hộ trì kinh này. Vì sao? Vì cõi Ta Bà của ta tự có sáu muôn hằng hà sa các vị Đại Bồ tát, một vị Đại Bồ tát có sáu muôn hằng hà sa quyến thuộc, những vị này có thể sau khi ta diệt độ mà hộ trì đọc tụng rộng nói kinh điển này.
Phật nói lời đó rồi, ở cõi Ta Bà Tam thiên Đại thiên thế giới đất đều rúng nứt mà vô lượng nghìn muôn ức Đại Bồ tát đồng thời vọt ra. Các vị Bồ tát đó đều thân sắc vàng tía, đủ ba mươi hai tướng, vô lượng quang minh, trước kia đều trụ ở dưới hư không cõi Ta Bà này, các vị Bồ tát nghe tiếng nói của Đức Thích Ca Mâu Ni Phật mà từ dưới đến.
Mỗi mỗi vị Bồ tát đều là bậc Đại sĩ chúng, đều đem quyến thuộc nghìn muôn ức số như số cát sáu sông Hằng, hoặc có vị đem năm sông Hằng, bốn sông Hằng, ba sông Hằng, hai sông Hằng, một sông Hằng quyến thuộc Bồ tát. Hoặc có vị đem số cát nửa sông Hằng, một phần ba, một phần bốn cho đến một phần muôn ức na do tha. Hoặc đem nghìn muôn ức na do tha quyến thuộc, hoặc đem muôn ức quyến thuộc, hoặc đem nghìn ức, muôn ức, muôn, nghìn quyến thuộc, hoặc đem năm trăm, bốn trăm, ba trăm, hai trăm, một trăm, năm mươi, bốn mươi, ba mươi, hai mươi, mười, năm, bốn, ba, hai, một đệ tử. Hoặc có vị Bồ tát riêng một thân không quyến thuộc ưa thích độc hành.
Các vị như thế thứ lớp mà tính số đông vô lượng vô biên, giả sử dùng toán số thí dụ cũng chẳng biết được. Các vị Bồ tát này từ dưới đất vọt ra rồi, đều đến chỗ tháp bảy báu ở giữa hư không của Đa Bảo Như Lai và Thích Ca Mâu Ni Phật, đến rồi đầu mặt lễ chân hai Đức Phật, lại đến chỗ các Đức Phật ngồi trên tòa sư tử dưới cây báu ở mười phương, đều làm lễ, đi nhiễu bên hữu ba vòng, chấp tay cung kính dùng các lời khen Bồ tát mà ngợi khen. Rồi đứng một bên chiêm ngưỡng dung nhan hai Đức Thế Tôn, trải qua năm mươi tiểu kiếp.
Bấy giờ, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật im lặng thọ nhận, và các Phật ở mười phương cũng im lặng thọ nhận, trong năm mươi tiểu kiếp, hàng tứ chúng cho là như một ngày ăn cơm. Do sức thần của Phật khiến cho đại chúng đều thấy các vị Đại Bồ tát đầy dẫy trong vô lượng trăm nghìn muôn ức cõi nước ở hư không mười phương.
Trong các vị Bồ tát này có bốn vị đạo sư: vị thượng thủ tên Thượng Hạnh, vị thứ hai tên Vô Biên Hạnh, vị thứ ba tên Tịnh Hạnh, vị thứ tư tên An Lập Hạnh. Bốn vị Bồ tát này ở trong chúng làm bậc thượng thủ sang nhất, ở trước đại chúng đều chấp tay chiêm ngưỡng dung nhan Đức Thích Ca Mâu Ni Phật mà bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Phật có được ít bệnh ít khổ, an ổn khoái lạc chăng? Những người đáng độ dễ độ chăng? Chẳng làm Phật mệt mỏi chăng?
Bấy giờ, bốn vị Đại Bồ tát mà nói kệ rằng:
Thế Tôn được an vui
Ít bệnh ít phiền não
Giáo hóa các chúng sanh
Được dễ không mệt mỏi
Và lại chúng sanh kia
Thọ giáo hóa dễ dàng
Chẳng làm Thế Tôn sanh
Lòng mệt mỏi vậy thay.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn ở trong đại chúng Bồ tát mà nói rằng:
Đúng vậy! Đúng vậy! Các thiện nam tử! Như Lai an ổn ít bệnh ít khổ, các chúng sanh dễ độ dễ hàng, chẳng làm ta mệt mỏi. Vì sao? Vì các chúng sanh đó đời đời thọ hóa của ta và chư Phật mười phương, cúng dường tôn trọng chưa từng gián đoạn. Lại các chúng sanh đó chẳng hành sáu pháp Ba la mật, đã ở trong sáu pháp Ba la mật có người đã thành tựu, có người chưa thành tựu, đối với pháp Đại thừa tự nhiên có lòng tin hiểu.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn nói lời đó rồi, đại chúng Bồ tát đồng thanh nói lớn rằng:
Hay thay! Hay thay! Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni nói lời chân thật.
Bấy giờ, các vị Đại Bồ tát nói kệ khen rằng:
Hay thay! Hay thay!
Thế Tôn đại anh hùng
Các chúng sanh Ta Bà
Dễ độ chẳng làm mệt
Vì đời đời thọ hóa
Của Phật và mười phương
Tôn trọng và cúng dường
Chưa từng có gián đoạn
Đã ở trong sáu độ
Hoặc thành hoặc chưa thành
Đối với Đại thừa pháp
Tự nhiên lòng tin hiểu.
Bấy giờ, các vị Bồ tát nói kệ rồi, bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Thế Tôn nói chúng con an ổn, chúng con cũng an ổn.
Bấy giờ, ở trong chúng có vị Đại Bồ tát tên Di Lặc cùng tám nghìn hằng hà sa các vị Bồ tát đều nghĩ rằng: Chúng ta từ xưa đến nay chưa từng nghe thấy hàng Đại Bồ tát chúng như thế từ dưới đất vọt ra đến trước Thế Tôn.
Lúc đó, Di Lặc Đại Bồ tát biết lòng nghĩ của tám nghìn hằng hà sa các vị Bồ tát, lại muốn tự giải lòng nghi của mình mà chấp tay hướng Phật bạch rằng:
Bạch Thế Tôn! Các vị Đại Bồ tát này vô lượng nghìn muôn ức số đông như thế, từ đâu mà đến?
Bấy giờ, Di Lặc Bồ tát muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Vô lượng nghìn muôn ức
Đại chúng Bồ tát đây
Từ xưa chưa từng nghe
Từ đâu mà đến vậy
Không danh không họ tộc
Từ nước nào mà đến
Bạch Thế Tôn Đại Thánh
Cúi mong giải nghi chúng.
Bấy giờ, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật bảo Di Lặc Bồ tát rằng:
Lành thay! Lành thay! A Dật Đa! Ông hay hỏi Phật việc nghĩa lợi lớn như thế. Các ông nên biết các vị Đại Bồ tát vô lượng vô số như thế từ dưới kẽ nứt đất cõi Ta Bà vọt ra, các ông chưa từng thấy biết. Vì sao? A Dật Đa! Các vị Đại Bồ tát này là do ta giáo hóa khiến phát lòng Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Ta ở cõi này hóa độ dạy bảo, các vị Bồ tát này lòng ưa pháp ta, theo ta tu hành, thường ở gần ta chưa từng ưa thích nói nhiều việc thế gian.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Các vị Bồ tát này
Vô lượng vô số đông
Các ông nay nên biết
Từ đâu mà đến vậy
Ta mới thành Phật đạo
Mà các vị Bồ tát
Đã từ lâu phát tâm
An trụ pháp bất tư
Ta dùng sức phương tiện
Giáo hóa khiến phát tâm
Những vị Đại Bồ tát
Là đệ tử của ta
Vì cõi này của ta
Tự có Bồ tát chúng
Sau khi ta diệt độ
Mới hộ trì kinh điển
Số đông như vậy đó
Sau khi ta diệt độ
Các vị Bồ tát thảy
Vì nói kinh Pháp Hoa
Mà du hành các nước
Số đông sáu muôn hằng
Vì cầu Phật đạo vậy
Những vị Bồ tát này
Thường ở dưới đất này
Đọc tụng các kinh điển
Vui thích phân biệt nghĩa
Chuyên tâm tư duy pháp
Dõng mãnh ý chí bền
Chẳng ưa nói nhiều việc
Ở trong hư không dưới
Siêng tu sức tinh tấn
Thường trì kinh Pháp Hoa
Vui nói pháp vô ngại
Ở nơi chỗ vắng vẻ
Siêng hành không lười mỏi
Trải vô lượng nghìn muôn
Ức kiếp trụ nơi đó
Hoặc ngồi hoặc kinh hành
Thường lạc pháp như thế
Siêng cầu Phật đạo vậy.
Bấy giờ, ở giữa hư không, Đức Đa Bảo Thế Tôn và vô lượng các vị Phật phân thân ở mười phương đến chứng minh, đều khen Phật rằng:
Hay thay! Hay thay! Thích Ca Mâu Ni Phật! Mau nói kinh Pháp Hoa này khiến chúng tôi được nghe lâu.
Lợi lạc của việc nghe, trì niệm Kinh Pháp Hoa
Việc nghe, trì tụng và niệm Kinh Pháp Hoa mang lại công đức vô lượng, như được chư Phật hộ niệm, tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng trí huệ, đạt được bình an, và cuối cùng thành tựu quả vị Phật. Người trì kinh sẽ được sinh về cõi tịnh, gần gũi chư Phật, tránh ác đạo, và phổ độ chúng sinh, dẫn đến giác ngộ viên mãn.