
Sign up to save your podcasts
Or


Giải thích ngắn gọn ý nghĩa phẩm thứ 19 Kinh Pháp Hoa (Pháp Sư Công Đức)
Phẩm Pháp Sư Công Đức mô tả công đức vô lượng của những người thọ trì, đọc tụng, giảng nói Kinh Pháp Hoa, được gọi là Pháp sư. Phật dạy rằng người Pháp sư sẽ được sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) thanh tịnh, tăng trưởng trí huệ, thấy biết xa rộng, vượt qua phàm tình, và được chư Phật hộ niệm. Phẩm này khuyến khích hành giả trở thành Pháp sư, nhấn mạnh lợi ích của việc truyền bá kinh, giúp chúng sinh giác ngộ, và khẳng định Kinh Pháp Hoa mang lại phúc lợi hiện tại lẫn vị lai.
Toàn văn phẩm thứ 19: Pháp Sư Công Đức
Bấy giờ, Đức Phật bảo Ngài Thường Tinh Tấn Bồ tát Ma ha tát:
Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, người đó sẽ được tám trăm công đức mắt, một nghìn hai trăm công đức tai, tám trăm công đức mũi, một nghìn hai trăm công đức lưỡi, tám trăm công đức thân, một nghìn hai trăm công đức ý.
Những công đức đó trang nghiêm sáu căn, đều khiến thanh tịnh. Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó dùng nhục nhãn cha mẹ sanh thanh tịnh, thấy trong tam thiên đại thiên thế giới, trong ngoài núi Tu Di, núi Thiết Vi, núi Đại Thiết Vi, cùng các núi khác, rừng lớn, sông lớn, biển lớn, cho đến dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Hữu Đảnh. Các chúng sanh trong đó cùng nghiệp báo chỗ thọ sanh thảy đều thấy biết. Dầu chưa được thiên nhãn mà nhục nhãn thế lực như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Nếu ở trong đại chúng
Dùng lòng không sợ sệt
Có thể vì nói được
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
Ông nghe công đức đó
Như ta nay sẽ nói
Người đó được tám trăm
Công đức mắt thù thắng
Do công đức trang nghiêm
Nhục nhãn rất thanh tịnh
Dùng nhục nhãn cha mẹ
Sanh mà thấy khắp nơi
Núi rừng sông biển cả
Dưới đến A tỳ ngục
Trên đến Hữu Đảnh trời
Trong đó các chúng sanh
Thảy đều thấy hết thảy
Dầu chưa được thiên nhãn
Nhục nhãn lực như thế.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì kinh này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được một nghìn hai trăm công đức tai. Dùng tai thanh tịnh đó nghe tất cả các thứ tiếng trong tam thiên đại thiên thế giới, dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Hữu Đảnh, trong đó các thứ tiếng: tiếng voi, tiếng ngựa, tiếng xe, tiếng trâu, tiếng khóc, tiếng buồn, tiếng trống, tiếng chuông, tiếng ốc, tiếng tù và, tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng tiêu, tiếng hát, tiếng ca, tiếng nam, tiếng nữ, tiếng đồng tử, tiếng đồng nữ, tiếng pháp, tiếng phi pháp, tiếng khổ, tiếng vui, tiếng phàm phu, tiếng Thánh nhân, tiếng khả ý, tiếng bất khả ý, thảy đều được nghe hết. Dầu chưa được thiên nhĩ mà dùng sức tai cha mẹ sanh tự nhiên nghe như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Tai cha mẹ sanh ra
Thanh tịnh chẳng ô nhiễm
Dùng tai thường nghe biết
Ba nghìn thế giới tiếng
Tiếng trời, người, địa ngục
Ngạ quỷ, súc sanh thảy
Voi ngựa xe trâu dê
Tiếng bán buôn kỹ nhạc
Tiếng trống tù và chuông
Tiếng cười tiếng nói thảy
Tiếng nam nữ đại tiểu
Tiếng pháp phi pháp thảy
Tiếng khổ tiếng vui mừng
Tiếng phàm tiếng Thánh thảy
Hoặc khả hoặc bất khả
Thảy đều nghe hết thảy
Lại nghe các trời tiếng
Ca hát âm thanh vang
Cùng nghe nam nữ trời
Ca hát tiếng âm nhạc
Hoặc ở trên núi non
Ca hát tiếng âm thanh
Các loài chim như ca
Lăng già, mạng mạng thảy
Các thứ tiếng như thế
Thảy đều nghe hết thảy
Dưới địa ngục khổ đau
Vô lượng các thứ tiếng
Ngạ quỷ đói khát bức
Cầu thực phát tiếng lớn
A tu la các loại
Ở biển nói tiếng lớn
Các thứ tiếng như thế
Người hay trì kinh này
Ở gần mà nghe thảy
Dầu chưa được thiên nhĩ
Nhưng dùng tai tự nhiên
Nghe biết như thế đó
Tai công đức thù thắng.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được tám trăm công đức mũi. Dùng mũi thanh tịnh đó ngửi tất cả các mùi trong tam thiên đại thiên thế giới, dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Hữu Đảnh: mùi chiên đàn, mùi đa ma la bạt, mùi hương hoa sen, mùi hoa ưu bát la, mùi hoa bà sư, mùi hoa mạn đà la, mùi hương bột, mùi hương xoa, mùi hương đốt, mùi hương hoa, mùi hương trái, mùi nhân sinh, mùi nam nữ, mùi cỏ cây rừng rú, mùi voi, mùi ngựa, mùi trâu, mùi dê, mùi xe, mùi thuốc, mùi dầu, thảy đều ngửi biết, không lầm lẫn. Dầu chưa được Bồ tát pháp tánh mũi mà mũi có thế lực như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Mũi người đó thanh tịnh
Trong thế giới này đây
Tất cả các thứ mùi
Thơm thối thảy đều ngửi
Chiên đàn đa ma la
Đa ma diệp hương thảy
Các thứ hoa quả mùi
Và các mùi chúng sanh
Mùi nam nữ đại tiểu
Người nói pháp xa ngửi
Biết chỗ ở của đó
Chuyển luân đại đế vương
Tiểu vương cùng quyến thuộc
Ngửi mùi biết chỗ ở
Các thứ trân bảo tốt
Như châu báu Như ý
Voi ngựa bảy báu thảy
Ngửi mùi biết chỗ ở
Trên thân Phật trang nghiêm
Chuỗi anh lạc ngửi mùi
Biết chỗ ở của đó
Các trời ở trên đỉnh
Cung điện cùng vườn cây
Ngửi mùi biết chỗ ở
Hoặc ngửi các hương thơm
Hoặc ngửi các hoa đẹp
Hoặc ngửi các trái cây
Hoặc ngửi các thuốc hay
Hoặc ngửi mùi chúng sanh
Thảy đều biết chỗ ở
Như Lai ở mười phương
Nói pháp độ chúng sanh
Ngửi mùi biết chỗ ở
Dầu chưa được Bồ tát
Pháp tánh mũi thanh tịnh
Mà mũi có thế lực
Thường ngửi biết như thế.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được một nghìn hai trăm công đức lưỡi. Nếu có ngon xấu, khả ý bất khả ý, hoặc đắng hoặc chát, hoặc mặn hoặc lạt, hoặc ngọt hoặc cay, hoặc thô hoặc tế, thảy ở trên lưỡi đều hóa thành vị cam lồ thượng diệu. Nếu ở trong chúng dùng lưỡi diễn nói, thảy đều hoan hỷ tín thọ. Dầu chưa được Bồ tát vô ngại biện tài mà lưỡi có thế lực như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Người đó lưỡi công đức
Hay phát tiếng vi diệu
Khiến trong đại chúng sanh
Lòng đều nhu nhuyễn vui
Dùng lời nhu nhuyễn hay
Giải thích các kinh điển
Diễn nói nghĩa sâu xa
Khiến thảy đều hoan hỷ
Các trời rồng thần thảy
A tu la ca lầu
La khẩn na la thảy
Cũng cung kính nghe theo
Lại nếu dùng lưỡi nói
Khiến các chúng sanh thảy
Đều được vui mừng lớn
Trời mưa hoa mạn đà
La cùng chiên đàn hương
Và các thứ hương bột
Cùng các thứ trân bảo
Đẹp đẽ để cúng dường
Người nói pháp cùng Tăng
Và các trời đại lực
Cung điện cùng vườn cây
Thảy đều đến nghe pháp
Phật biết lòng sâu đó
Nên hộ trì ủng hộ
Mưa pháp khiến vui mừng
Một phen người đó nói
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
Dù chỉ trong giây lát
Công đức như thế đó
Huống người rộng nói hết.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được tám trăm công đức thân. Thân đó thanh tịnh như lưu ly sạch, chúng sanh ưa nhìn. Do thân thanh tịnh nên trong tam thiên đại thiên thế giới chúng sanh sanh tử, hoặc xấu hoặc đẹp, hoặc tốt hoặc xấu, hoặc khổ hoặc vui, thảy hiện trong thân, cùng núi Thiết Vi, Đại Thiết Vi, Tu Di, các núi, thảy đều hiện trong đó, dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Hữu Đảnh, các chúng sanh và nghiệp nhân quả thảy hiện trong đó. Dầu chưa được thân kim cương mà thân thanh tịnh như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Người trì kinh Pháp Hoa
Thân rất là thanh tịnh
Như lưu ly sạch trong
Chúng sanh ưa nhìn ngắm
Lại trong thân thanh tịnh
Hay hiện tất cả việc
Chỉ dùng thân sạch đó
Vì chúng mà thị hiện
Các việc trong ba cõi
Hoặc khổ hoặc vui mừng
Như Lai biết rõ hết
Mà vì chúng thị hiện
Người trì kinh Pháp Hoa
Công đức thân như thế
Dầu chưa được pháp thân
Vô lậu kim cương sắc
Mà thân có thế lực
Thanh tịnh sáng sạch vậy.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó sau khi Như Lai diệt độ, thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được một nghìn hai trăm ý công đức. Dùng ý căn thanh tịnh như thế, dù nghe một kệ, một câu thảy thâm nhập vô lượng vô biên nghĩa lý. Hiểu nghĩa lý như thế rồi, có thể diễn nói một câu, một kệ đến tháng, bốn tháng, nhẫn đến một năm. Các pháp trong ngoài mà ý căn nghe thảy không trái không sai.
Nếu nói thế tục sách vở, trị thế ngôn từ, các việc nuôi sống, cũng đều thuận theo chánh pháp. Trong tam thiên đại thiên thế giới sáu loài chúng sanh, tâm hành như thế nào, tâm tướng như thế nào, tâm tưởng như thế nào, dùng ý căn thanh tịnh đó thảy biết hết. Dầu chưa được vô lậu trí mà ý căn thanh tịnh có thế lực như thế.
Thường Tinh Tấn! Người Pháp sư này dùng ý căn thanh tịnh nghe các pháp, thảy đều không trái không sai, tùy chỗ nghi mà vì đó phân biệt.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Ý căn người đó sạch
Sáng sạch không cấu uế
Dùng ý biết các pháp
Từ sơ đến rốt ráo
Thảy đều biết hết thảy
Phân biệt không sai lầm
Tùy nghi mà diễn nói
Đều thuận chánh pháp vậy
Sau khi ta diệt độ
Nếu có người hay nói
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
Ý căn người đó sạch
Dù chỉ nghe một câu
Thâm nhập vô biên nghĩa
Diễn nói trong một tháng
Bốn tháng một năm thảy
Trong thế giới này đây
Tất cả các chúng sanh
Trời rồng quỷ thần thảy
Người cùng phi nhân loại
Ở trong sáu đường đó
Tâm tưởng như thế nào
Do công đức ý căn
Đều khiến biết hết thảy
Vô lượng chư Phật mười phương
Trang nghiêm công đức thành
Nghe kinh mà tùy hỷ
Cũng biết hết thảy đó
Lại nghe một kệ kinh
Phân biệt vô biên nghĩa
Thuận pháp thứ lớp nói
Một tháng bốn tháng năm
Khi nói pháp như thế
Trong thế giới này đây
Trong ngoài các chúng sanh
Trời rồng người quỷ thần
Số đông bao nhiêu đó
Tâm hành như thế nào
Đều khiến biết hết thảy
Vì thọ trì kinh này
Được ý căn thanh tịnh
Dầu chưa được vô lậu
Mà hay biết như thế
Người trì kinh này được
Công đức ý căn đó
Dùng đó rộng phân biệt
Không có chút sợ sệt
Như sư tử rống vang
Nói kinh Pháp Hoa này
Như gió thổi mây nhỏ
Mà hay tan hết thảy
Khéo biết các pháp tướng
Biết thứ lớp Niết bàn
Mười phương đất chấn động
Ma chúng lòng sợ hãi
Vô lượng chư Như Lai
Nói kinh Pháp Hoa này
Người hay kính thọ trì
Ở đời mạt pháp sau
Được công đức như thế
Như trên đã nói rồi.
Lợi lạc của việc nghe, trì niệm Kinh Pháp Hoa
Việc nghe, trì tụng và niệm Kinh Pháp Hoa mang lại công đức vô lượng, như được chư Phật hộ niệm, tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng trí huệ, đạt được bình an, và cuối cùng thành tựu quả vị Phật. Người trì kinh sẽ được sinh về cõi tịnh, gần gũi chư Phật, tránh ác đạo, và phổ độ chúng sinh, dẫn đến giác ngộ viên mãn.
By Nguoi Mien TrungGiải thích ngắn gọn ý nghĩa phẩm thứ 19 Kinh Pháp Hoa (Pháp Sư Công Đức)
Phẩm Pháp Sư Công Đức mô tả công đức vô lượng của những người thọ trì, đọc tụng, giảng nói Kinh Pháp Hoa, được gọi là Pháp sư. Phật dạy rằng người Pháp sư sẽ được sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) thanh tịnh, tăng trưởng trí huệ, thấy biết xa rộng, vượt qua phàm tình, và được chư Phật hộ niệm. Phẩm này khuyến khích hành giả trở thành Pháp sư, nhấn mạnh lợi ích của việc truyền bá kinh, giúp chúng sinh giác ngộ, và khẳng định Kinh Pháp Hoa mang lại phúc lợi hiện tại lẫn vị lai.
Toàn văn phẩm thứ 19: Pháp Sư Công Đức
Bấy giờ, Đức Phật bảo Ngài Thường Tinh Tấn Bồ tát Ma ha tát:
Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, người đó sẽ được tám trăm công đức mắt, một nghìn hai trăm công đức tai, tám trăm công đức mũi, một nghìn hai trăm công đức lưỡi, tám trăm công đức thân, một nghìn hai trăm công đức ý.
Những công đức đó trang nghiêm sáu căn, đều khiến thanh tịnh. Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó dùng nhục nhãn cha mẹ sanh thanh tịnh, thấy trong tam thiên đại thiên thế giới, trong ngoài núi Tu Di, núi Thiết Vi, núi Đại Thiết Vi, cùng các núi khác, rừng lớn, sông lớn, biển lớn, cho đến dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Hữu Đảnh. Các chúng sanh trong đó cùng nghiệp báo chỗ thọ sanh thảy đều thấy biết. Dầu chưa được thiên nhãn mà nhục nhãn thế lực như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Nếu ở trong đại chúng
Dùng lòng không sợ sệt
Có thể vì nói được
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
Ông nghe công đức đó
Như ta nay sẽ nói
Người đó được tám trăm
Công đức mắt thù thắng
Do công đức trang nghiêm
Nhục nhãn rất thanh tịnh
Dùng nhục nhãn cha mẹ
Sanh mà thấy khắp nơi
Núi rừng sông biển cả
Dưới đến A tỳ ngục
Trên đến Hữu Đảnh trời
Trong đó các chúng sanh
Thảy đều thấy hết thảy
Dầu chưa được thiên nhãn
Nhục nhãn lực như thế.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì kinh này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được một nghìn hai trăm công đức tai. Dùng tai thanh tịnh đó nghe tất cả các thứ tiếng trong tam thiên đại thiên thế giới, dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Hữu Đảnh, trong đó các thứ tiếng: tiếng voi, tiếng ngựa, tiếng xe, tiếng trâu, tiếng khóc, tiếng buồn, tiếng trống, tiếng chuông, tiếng ốc, tiếng tù và, tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng tiêu, tiếng hát, tiếng ca, tiếng nam, tiếng nữ, tiếng đồng tử, tiếng đồng nữ, tiếng pháp, tiếng phi pháp, tiếng khổ, tiếng vui, tiếng phàm phu, tiếng Thánh nhân, tiếng khả ý, tiếng bất khả ý, thảy đều được nghe hết. Dầu chưa được thiên nhĩ mà dùng sức tai cha mẹ sanh tự nhiên nghe như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Tai cha mẹ sanh ra
Thanh tịnh chẳng ô nhiễm
Dùng tai thường nghe biết
Ba nghìn thế giới tiếng
Tiếng trời, người, địa ngục
Ngạ quỷ, súc sanh thảy
Voi ngựa xe trâu dê
Tiếng bán buôn kỹ nhạc
Tiếng trống tù và chuông
Tiếng cười tiếng nói thảy
Tiếng nam nữ đại tiểu
Tiếng pháp phi pháp thảy
Tiếng khổ tiếng vui mừng
Tiếng phàm tiếng Thánh thảy
Hoặc khả hoặc bất khả
Thảy đều nghe hết thảy
Lại nghe các trời tiếng
Ca hát âm thanh vang
Cùng nghe nam nữ trời
Ca hát tiếng âm nhạc
Hoặc ở trên núi non
Ca hát tiếng âm thanh
Các loài chim như ca
Lăng già, mạng mạng thảy
Các thứ tiếng như thế
Thảy đều nghe hết thảy
Dưới địa ngục khổ đau
Vô lượng các thứ tiếng
Ngạ quỷ đói khát bức
Cầu thực phát tiếng lớn
A tu la các loại
Ở biển nói tiếng lớn
Các thứ tiếng như thế
Người hay trì kinh này
Ở gần mà nghe thảy
Dầu chưa được thiên nhĩ
Nhưng dùng tai tự nhiên
Nghe biết như thế đó
Tai công đức thù thắng.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được tám trăm công đức mũi. Dùng mũi thanh tịnh đó ngửi tất cả các mùi trong tam thiên đại thiên thế giới, dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Hữu Đảnh: mùi chiên đàn, mùi đa ma la bạt, mùi hương hoa sen, mùi hoa ưu bát la, mùi hoa bà sư, mùi hoa mạn đà la, mùi hương bột, mùi hương xoa, mùi hương đốt, mùi hương hoa, mùi hương trái, mùi nhân sinh, mùi nam nữ, mùi cỏ cây rừng rú, mùi voi, mùi ngựa, mùi trâu, mùi dê, mùi xe, mùi thuốc, mùi dầu, thảy đều ngửi biết, không lầm lẫn. Dầu chưa được Bồ tát pháp tánh mũi mà mũi có thế lực như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Mũi người đó thanh tịnh
Trong thế giới này đây
Tất cả các thứ mùi
Thơm thối thảy đều ngửi
Chiên đàn đa ma la
Đa ma diệp hương thảy
Các thứ hoa quả mùi
Và các mùi chúng sanh
Mùi nam nữ đại tiểu
Người nói pháp xa ngửi
Biết chỗ ở của đó
Chuyển luân đại đế vương
Tiểu vương cùng quyến thuộc
Ngửi mùi biết chỗ ở
Các thứ trân bảo tốt
Như châu báu Như ý
Voi ngựa bảy báu thảy
Ngửi mùi biết chỗ ở
Trên thân Phật trang nghiêm
Chuỗi anh lạc ngửi mùi
Biết chỗ ở của đó
Các trời ở trên đỉnh
Cung điện cùng vườn cây
Ngửi mùi biết chỗ ở
Hoặc ngửi các hương thơm
Hoặc ngửi các hoa đẹp
Hoặc ngửi các trái cây
Hoặc ngửi các thuốc hay
Hoặc ngửi mùi chúng sanh
Thảy đều biết chỗ ở
Như Lai ở mười phương
Nói pháp độ chúng sanh
Ngửi mùi biết chỗ ở
Dầu chưa được Bồ tát
Pháp tánh mũi thanh tịnh
Mà mũi có thế lực
Thường ngửi biết như thế.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được một nghìn hai trăm công đức lưỡi. Nếu có ngon xấu, khả ý bất khả ý, hoặc đắng hoặc chát, hoặc mặn hoặc lạt, hoặc ngọt hoặc cay, hoặc thô hoặc tế, thảy ở trên lưỡi đều hóa thành vị cam lồ thượng diệu. Nếu ở trong chúng dùng lưỡi diễn nói, thảy đều hoan hỷ tín thọ. Dầu chưa được Bồ tát vô ngại biện tài mà lưỡi có thế lực như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Người đó lưỡi công đức
Hay phát tiếng vi diệu
Khiến trong đại chúng sanh
Lòng đều nhu nhuyễn vui
Dùng lời nhu nhuyễn hay
Giải thích các kinh điển
Diễn nói nghĩa sâu xa
Khiến thảy đều hoan hỷ
Các trời rồng thần thảy
A tu la ca lầu
La khẩn na la thảy
Cũng cung kính nghe theo
Lại nếu dùng lưỡi nói
Khiến các chúng sanh thảy
Đều được vui mừng lớn
Trời mưa hoa mạn đà
La cùng chiên đàn hương
Và các thứ hương bột
Cùng các thứ trân bảo
Đẹp đẽ để cúng dường
Người nói pháp cùng Tăng
Và các trời đại lực
Cung điện cùng vườn cây
Thảy đều đến nghe pháp
Phật biết lòng sâu đó
Nên hộ trì ủng hộ
Mưa pháp khiến vui mừng
Một phen người đó nói
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
Dù chỉ trong giây lát
Công đức như thế đó
Huống người rộng nói hết.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được tám trăm công đức thân. Thân đó thanh tịnh như lưu ly sạch, chúng sanh ưa nhìn. Do thân thanh tịnh nên trong tam thiên đại thiên thế giới chúng sanh sanh tử, hoặc xấu hoặc đẹp, hoặc tốt hoặc xấu, hoặc khổ hoặc vui, thảy hiện trong thân, cùng núi Thiết Vi, Đại Thiết Vi, Tu Di, các núi, thảy đều hiện trong đó, dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Hữu Đảnh, các chúng sanh và nghiệp nhân quả thảy hiện trong đó. Dầu chưa được thân kim cương mà thân thanh tịnh như thế.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Người trì kinh Pháp Hoa
Thân rất là thanh tịnh
Như lưu ly sạch trong
Chúng sanh ưa nhìn ngắm
Lại trong thân thanh tịnh
Hay hiện tất cả việc
Chỉ dùng thân sạch đó
Vì chúng mà thị hiện
Các việc trong ba cõi
Hoặc khổ hoặc vui mừng
Như Lai biết rõ hết
Mà vì chúng thị hiện
Người trì kinh Pháp Hoa
Công đức thân như thế
Dầu chưa được pháp thân
Vô lậu kim cương sắc
Mà thân có thế lực
Thanh tịnh sáng sạch vậy.
Lại nữa, Thường Tinh Tấn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân đó sau khi Như Lai diệt độ, thọ trì kinh Pháp Hoa này, hoặc đọc, hoặc tụng, hoặc giải nói, hoặc biên chép, được một nghìn hai trăm ý công đức. Dùng ý căn thanh tịnh như thế, dù nghe một kệ, một câu thảy thâm nhập vô lượng vô biên nghĩa lý. Hiểu nghĩa lý như thế rồi, có thể diễn nói một câu, một kệ đến tháng, bốn tháng, nhẫn đến một năm. Các pháp trong ngoài mà ý căn nghe thảy không trái không sai.
Nếu nói thế tục sách vở, trị thế ngôn từ, các việc nuôi sống, cũng đều thuận theo chánh pháp. Trong tam thiên đại thiên thế giới sáu loài chúng sanh, tâm hành như thế nào, tâm tướng như thế nào, tâm tưởng như thế nào, dùng ý căn thanh tịnh đó thảy biết hết. Dầu chưa được vô lậu trí mà ý căn thanh tịnh có thế lực như thế.
Thường Tinh Tấn! Người Pháp sư này dùng ý căn thanh tịnh nghe các pháp, thảy đều không trái không sai, tùy chỗ nghi mà vì đó phân biệt.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Ý căn người đó sạch
Sáng sạch không cấu uế
Dùng ý biết các pháp
Từ sơ đến rốt ráo
Thảy đều biết hết thảy
Phân biệt không sai lầm
Tùy nghi mà diễn nói
Đều thuận chánh pháp vậy
Sau khi ta diệt độ
Nếu có người hay nói
Kinh Diệu Pháp Liên Hoa
Ý căn người đó sạch
Dù chỉ nghe một câu
Thâm nhập vô biên nghĩa
Diễn nói trong một tháng
Bốn tháng một năm thảy
Trong thế giới này đây
Tất cả các chúng sanh
Trời rồng quỷ thần thảy
Người cùng phi nhân loại
Ở trong sáu đường đó
Tâm tưởng như thế nào
Do công đức ý căn
Đều khiến biết hết thảy
Vô lượng chư Phật mười phương
Trang nghiêm công đức thành
Nghe kinh mà tùy hỷ
Cũng biết hết thảy đó
Lại nghe một kệ kinh
Phân biệt vô biên nghĩa
Thuận pháp thứ lớp nói
Một tháng bốn tháng năm
Khi nói pháp như thế
Trong thế giới này đây
Trong ngoài các chúng sanh
Trời rồng người quỷ thần
Số đông bao nhiêu đó
Tâm hành như thế nào
Đều khiến biết hết thảy
Vì thọ trì kinh này
Được ý căn thanh tịnh
Dầu chưa được vô lậu
Mà hay biết như thế
Người trì kinh này được
Công đức ý căn đó
Dùng đó rộng phân biệt
Không có chút sợ sệt
Như sư tử rống vang
Nói kinh Pháp Hoa này
Như gió thổi mây nhỏ
Mà hay tan hết thảy
Khéo biết các pháp tướng
Biết thứ lớp Niết bàn
Mười phương đất chấn động
Ma chúng lòng sợ hãi
Vô lượng chư Như Lai
Nói kinh Pháp Hoa này
Người hay kính thọ trì
Ở đời mạt pháp sau
Được công đức như thế
Như trên đã nói rồi.
Lợi lạc của việc nghe, trì niệm Kinh Pháp Hoa
Việc nghe, trì tụng và niệm Kinh Pháp Hoa mang lại công đức vô lượng, như được chư Phật hộ niệm, tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng trí huệ, đạt được bình an, và cuối cùng thành tựu quả vị Phật. Người trì kinh sẽ được sinh về cõi tịnh, gần gũi chư Phật, tránh ác đạo, và phổ độ chúng sinh, dẫn đến giác ngộ viên mãn.