
Sign up to save your podcasts
Or


Giải thích ngắn gọn ý nghĩa phẩm thứ 21 Kinh Pháp Hoa (Như Lai Thần Lực)
Phẩm Như Lai Thần Lực mô tả sức thần thông của chư Phật, khi Phật và các phân thân Phật dùng lưỡi rộng dài che phủ tam thiên đại thiên thế giới, phóng quang minh, và các hiện tượng kỳ diệu để chứng thực Kinh Pháp Hoa. Phật phó chúc kinh cho các Bồ tát địa dũng, nhấn mạnh việc hộ trì và truyền bá kinh trong đời mạt pháp, mang lại công đức vô lượng, giúp chúng sinh thành Phật. Phẩm này khẳng định uy lực của kinh, khuyến khích niềm tin và thực hành, dẫn đến giác ngộ.
Toàn văn phẩm thứ 21: Như Lai Thần Lực
Lúc bấy giờ, các vị Bồ tát Ma ha tát từ dưới đất vọt ra đông hơn số cát tám sông Hằng, ở giữa hư không chấp tay làm lễ mà bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Cúi mong Phật thọ ký cho chúng con được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác ở cõi khác.
Lúc đó, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật bảo các vị Bồ tát Ma ha tát:
Lành thay! Lành thay! Các thiện nam tử! Nay chính phải lúc các ông phát tâm A nậu đa la tam miệu tam bồ đề.
Tức thời các vị Bồ tát Ma ha tát đều từ chỗ ngồi đứng dậy, chấp tay một lòng nhìn dung nhan Phật mà bạch Phật rằng:
Sau khi Phật diệt độ, chúng con sẽ ở cõi nước phương khác rộng nói kinh điển này, thọ trì đọc tụng giải nói viết chép.
Bấy giờ, ở trước các vị Bồ tát, Đức Thế Tôn tự nói tên mình mà bảo rằng:
Các thiện nam tử! Có Bồ tát Ma ha tát tên Di Lặc, cũng thọ ký của Phật: Đời vị lai sẽ thành Phật hiệu Di Lặc.
Bấy giờ, Ngài Di Lặc Bồ tát bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Chúng con cũng sau khi Phật diệt độ ở cõi nước phương khác rộng nói kinh điển này, thọ trì đọc tụng giải nói viết chép.
Bấy giờ, các vị Bồ tát Ma ha tát đồng thanh nói kệ rằng:
Chớ lo chúng con sẽ
Thọ trì kinh điển này
Sau khi Phật diệt độ
Ở cõi nước phương khác
Vì sao? Vì chúng con
Cũng tự nguyện ở đó
Thọ trì đọc tụng kinh
Giải nói kinh Pháp Hoa
Chúng con được sức mạnh
Trí huệ lớn của Phật
Nếu biết chúng sanh kia
Có lòng tin thanh tịnh
Dùng sức trí huệ Phật
Phân biệt biết lòng tin
Theo sức mà vì nói
Kinh này trọn đầy đủ
Như hư không vô biên
Công đức chẳng lường được
Vì vậy chúng con nguyện
Ở cõi nước phương khác
Đồng thời được cúng dường
Vô lượng chư Phật thảy
Cúi mong Phật chứng tri
Chớ nghi lòng chúng con.
Bấy giờ, Đức Phật biết lòng niệm sâu xa của các vị Đại Bồ tát mà bảo đại chúng:
Các ông thấy chăng? Các vị Đại Bồ tát này vô lượng vô biên bất khả tư nghì ở cõi Ta Bà này mà thọ trì kinh Pháp Hoa.
Bấy giờ, Đức Phật phóng bạch hào tướng quang minh, chiếu khắp phương Đông mười tám nghìn cõi nước, dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Sắc Cứu Cánh. Ở trong cõi này thấy sáu nghìn muôn ức na do tha hằng hà sa các vị Bồ tát Ma ha tát, mỗi mỗi vị tự hóa độ chúng sanh, cũng thấy sáu nghìn muôn ức na do tha hằng hà sa các vị Bồ tát Ma ha tát thọ trì kinh Pháp Hoa mà diễn nói cho người.
Bấy giờ, Đức Phật bảo đại chúng:
Các ông thấy cõi Ta Bà các vị Đại Bồ tát đông nhiều như thế chăng? Nếu có người đếm trải qua nghìn muôn ức kiếp cũng chẳng hết được. Những vị Đại Bồ tát này đã ở chỗ ta lâu dài trồng căn lành, tu hành đạo Bồ tát, thường khéo tu Phạm hạnh. Khéo hay ở trong vô lượng trăm nghìn muôn ức các nghĩa, tên họ cũng hay khéo hay, hay vào hay xuất, hay biết căn tánh của chúng sanh, hay hiểu ý người khác, thường nói pháp thậm thâm, diễn âm thanh vi diệu.
Các thiện nam tử! Các vị Đại Bồ tát này do ta giáo hóa thành A nậu đa la tam miệu tam bồ đề. Nay ta thọ ký cho các ông, đời vị lai các ông sẽ thành Phật.
Bấy giờ, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật và phân thân chư Phật ở mười phương đều duỗi lưỡi dài rộng đến Phạm thiên cung, từ miệng phóng vô lượng vô số quang minh sắc, mỗi mỗi quang minh đều hiện trăm nghìn sắc. Các bảo tháp đều từ dưới đất vọt lên trụ giữa hư không, các tháp đó đều dùng vô lượng tràng phan, anh lạc, linh báu mà nghiêm sức. Các bảo tháp đều vang ra tiếng khen ngợi Phật rằng: "Hay thay! Hay thay! Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni! Hay nói kinh Pháp Hoa đại thừa giáo Bồ tát pháp, Phật sở hộ niệm. Đúng vậy! Đúng vậy! Như lời Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni nói."
Lúc đó, các vị Đại Bồ tát vì kính trọng Phật mà phát nguyện: "Chúng con sẽ rộng nói kinh này ở cõi khác, vì chúng con được sức thần của Phật."
Bấy giờ, Đức Phật biết lòng các vị Đại Bồ tát, bảo các Tỳ kheo:
Các vị Đại Bồ tát số đông vô lượng, ở cõi Ta Bà này mà thọ trì kinh Pháp Hoa. Sau khi ta diệt độ, các ông nếu thấy các vị Bồ tát thọ trì đọc tụng kinh này, nên biết đó là gần Phật vậy.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Nếu muốn nói kinh này
Nên bỏ lòng ghen ghét
Sau khi ta diệt độ
Nếu cầu Phật đạo vậy
Thường phát nguyện lớn này
Làm sứ giả của Phật
Gần gũi không dua nịnh
Chẳng ưa hàng Thanh văn
Cũng chẳng ghét ác nhân
Chuyên tu thiền định vậy
Dùng trí huệ phương tiện
Hộ trì tâm chư Phật
Ở trước vô lượng Phật
Được thọ ký tối thượng
Làm đại từ bi phụ
Khắp đầy các cõi nước
Phân biệt diễn nói pháp
Vì các chúng sanh vậy
Biết chúng sanh tánh dục
Dùng các nhân duyên nói
Các thứ thí dụ vậy
Khiến đều được hoan hỷ
Hoặc dùng kệ ngợi khen
Hoặc nói bổn sanh sự
Bổn sự cùng nhân duyên
Vô lượng các nghĩa dụ
Khai ngộ các chúng sanh
Suốt ngày lẫn suốt đêm
Thường dùng pháp tu hành
Thường ở trong tam muội
Tu vô lượng trí huệ
Nghe pháp từ chư Phật
Cúng dường các vật báu
Thiên kim và bách dược
Thiên y cùng các thực
Vô lượng các bảo cụ
Đầy dẫy các kho tàng
Cúng dường các Đức Phật
An trụ diệu pháp địa
Mà nói kinh Pháp Hoa
Công đức chẳng lường được.
Nếu có người ác tâm
Dùng拳 đánh hoặc mắng
Dao gậy mà não hại
Thường ôm lòng nhẫn nhục
Lại nếu thấy người được
Đạo quả A la hán
Sanh lòng tin thanh tịnh
Làm các việc cúng dường
Ở trong tám mươi ức
Kiếp số đẹp trang nghiêm
Dùng đó cúng dường rồi
Mà được thấy chư Phật
Công đức người như thế
Chẳng bằng Bồ tát mới
Phát tâm ở đời mạt
Thọ trì kinh Pháp Hoa
Công đức hơn trên kia
Vô lượng vô biên vậy
Huống lại người thọ trì
Đọc tụng hiểu nghĩa kinh
Công đức rất vô thượng
Dùng tay mà sờ đến
Cũng chẳng kịp được vậy
Nếu biên chép cúng dường
Rải hoa hương trang nghiêm
Dùng chiên đàn trầm thủy
Hương bột mà đốt thắp
Nếu cúng dường như thế
Cũng chẳng kịp được vậy
Dầu ở đời ác trược
Thọ trì kinh này vậy
Nhẫn nhục không sân hận
Công đức rất lớn lao
Như ta nói ở trên
Dùng lưỡi rộng dài đó
Phóng vô lượng quang minh
Trải trăm nghìn năm vậy
Nếu có người ở trước
Đức Phật mà nói kinh
Nghe rồi được hoan hỷ
Đó là tướng thứ nhất
Ở chỗ ở tôn trọng
Thường ưa ngồi thiền định
Cùng với người hiền lành
Phân biệt nghĩa kinh vậy
Đó là tướng thứ hai
Ra khỏi pháp hội rồi
Đến chỗ khác nói kinh
Dù chỉ chốc lát nghe
Cũng được hoan hỷ vậy
Đó là tướng thứ ba
Có người hay thọ trì
Phân loại các kinh điển
Sau khi Phật diệt độ
Vì bốn chúng mà nói
Đó là tướng thứ tư
Thường một lòng nghĩ Phật
Vì vậy được cúng dường
Nghe kinh Pháp Hoa này
Mà sanh lòng hoan hỷ
Đó là tướng thứ năm
Ở đời mạt pháp sau
Hay nói kinh Pháp Hoa
Vì nói cho người khác
Khiến tin hiểu thọ trì
Đó là tướng thứ sáu.
Lợi lạc của việc nghe, trì niệm Kinh Pháp Hoa
Việc nghe, trì tụng và niệm Kinh Pháp Hoa mang lại công đức vô lượng, như được chư Phật hộ niệm, tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng trí huệ, đạt được bình an, và cuối cùng thành tựu quả vị Phật. Người trì kinh sẽ được sinh về cõi tịnh, gần gũi chư Phật, tránh ác đạo, và phổ độ chúng sinh, dẫn đến giác ngộ viên mãn.
By Nguoi Mien TrungGiải thích ngắn gọn ý nghĩa phẩm thứ 21 Kinh Pháp Hoa (Như Lai Thần Lực)
Phẩm Như Lai Thần Lực mô tả sức thần thông của chư Phật, khi Phật và các phân thân Phật dùng lưỡi rộng dài che phủ tam thiên đại thiên thế giới, phóng quang minh, và các hiện tượng kỳ diệu để chứng thực Kinh Pháp Hoa. Phật phó chúc kinh cho các Bồ tát địa dũng, nhấn mạnh việc hộ trì và truyền bá kinh trong đời mạt pháp, mang lại công đức vô lượng, giúp chúng sinh thành Phật. Phẩm này khẳng định uy lực của kinh, khuyến khích niềm tin và thực hành, dẫn đến giác ngộ.
Toàn văn phẩm thứ 21: Như Lai Thần Lực
Lúc bấy giờ, các vị Bồ tát Ma ha tát từ dưới đất vọt ra đông hơn số cát tám sông Hằng, ở giữa hư không chấp tay làm lễ mà bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Cúi mong Phật thọ ký cho chúng con được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác ở cõi khác.
Lúc đó, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật bảo các vị Bồ tát Ma ha tát:
Lành thay! Lành thay! Các thiện nam tử! Nay chính phải lúc các ông phát tâm A nậu đa la tam miệu tam bồ đề.
Tức thời các vị Bồ tát Ma ha tát đều từ chỗ ngồi đứng dậy, chấp tay một lòng nhìn dung nhan Phật mà bạch Phật rằng:
Sau khi Phật diệt độ, chúng con sẽ ở cõi nước phương khác rộng nói kinh điển này, thọ trì đọc tụng giải nói viết chép.
Bấy giờ, ở trước các vị Bồ tát, Đức Thế Tôn tự nói tên mình mà bảo rằng:
Các thiện nam tử! Có Bồ tát Ma ha tát tên Di Lặc, cũng thọ ký của Phật: Đời vị lai sẽ thành Phật hiệu Di Lặc.
Bấy giờ, Ngài Di Lặc Bồ tát bạch Phật rằng:
Bạch Thế Tôn! Chúng con cũng sau khi Phật diệt độ ở cõi nước phương khác rộng nói kinh điển này, thọ trì đọc tụng giải nói viết chép.
Bấy giờ, các vị Bồ tát Ma ha tát đồng thanh nói kệ rằng:
Chớ lo chúng con sẽ
Thọ trì kinh điển này
Sau khi Phật diệt độ
Ở cõi nước phương khác
Vì sao? Vì chúng con
Cũng tự nguyện ở đó
Thọ trì đọc tụng kinh
Giải nói kinh Pháp Hoa
Chúng con được sức mạnh
Trí huệ lớn của Phật
Nếu biết chúng sanh kia
Có lòng tin thanh tịnh
Dùng sức trí huệ Phật
Phân biệt biết lòng tin
Theo sức mà vì nói
Kinh này trọn đầy đủ
Như hư không vô biên
Công đức chẳng lường được
Vì vậy chúng con nguyện
Ở cõi nước phương khác
Đồng thời được cúng dường
Vô lượng chư Phật thảy
Cúi mong Phật chứng tri
Chớ nghi lòng chúng con.
Bấy giờ, Đức Phật biết lòng niệm sâu xa của các vị Đại Bồ tát mà bảo đại chúng:
Các ông thấy chăng? Các vị Đại Bồ tát này vô lượng vô biên bất khả tư nghì ở cõi Ta Bà này mà thọ trì kinh Pháp Hoa.
Bấy giờ, Đức Phật phóng bạch hào tướng quang minh, chiếu khắp phương Đông mười tám nghìn cõi nước, dưới đến địa ngục A tỳ, trên đến trời Sắc Cứu Cánh. Ở trong cõi này thấy sáu nghìn muôn ức na do tha hằng hà sa các vị Bồ tát Ma ha tát, mỗi mỗi vị tự hóa độ chúng sanh, cũng thấy sáu nghìn muôn ức na do tha hằng hà sa các vị Bồ tát Ma ha tát thọ trì kinh Pháp Hoa mà diễn nói cho người.
Bấy giờ, Đức Phật bảo đại chúng:
Các ông thấy cõi Ta Bà các vị Đại Bồ tát đông nhiều như thế chăng? Nếu có người đếm trải qua nghìn muôn ức kiếp cũng chẳng hết được. Những vị Đại Bồ tát này đã ở chỗ ta lâu dài trồng căn lành, tu hành đạo Bồ tát, thường khéo tu Phạm hạnh. Khéo hay ở trong vô lượng trăm nghìn muôn ức các nghĩa, tên họ cũng hay khéo hay, hay vào hay xuất, hay biết căn tánh của chúng sanh, hay hiểu ý người khác, thường nói pháp thậm thâm, diễn âm thanh vi diệu.
Các thiện nam tử! Các vị Đại Bồ tát này do ta giáo hóa thành A nậu đa la tam miệu tam bồ đề. Nay ta thọ ký cho các ông, đời vị lai các ông sẽ thành Phật.
Bấy giờ, Đức Thích Ca Mâu Ni Phật và phân thân chư Phật ở mười phương đều duỗi lưỡi dài rộng đến Phạm thiên cung, từ miệng phóng vô lượng vô số quang minh sắc, mỗi mỗi quang minh đều hiện trăm nghìn sắc. Các bảo tháp đều từ dưới đất vọt lên trụ giữa hư không, các tháp đó đều dùng vô lượng tràng phan, anh lạc, linh báu mà nghiêm sức. Các bảo tháp đều vang ra tiếng khen ngợi Phật rằng: "Hay thay! Hay thay! Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni! Hay nói kinh Pháp Hoa đại thừa giáo Bồ tát pháp, Phật sở hộ niệm. Đúng vậy! Đúng vậy! Như lời Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni nói."
Lúc đó, các vị Đại Bồ tát vì kính trọng Phật mà phát nguyện: "Chúng con sẽ rộng nói kinh này ở cõi khác, vì chúng con được sức thần của Phật."
Bấy giờ, Đức Phật biết lòng các vị Đại Bồ tát, bảo các Tỳ kheo:
Các vị Đại Bồ tát số đông vô lượng, ở cõi Ta Bà này mà thọ trì kinh Pháp Hoa. Sau khi ta diệt độ, các ông nếu thấy các vị Bồ tát thọ trì đọc tụng kinh này, nên biết đó là gần Phật vậy.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
Nếu muốn nói kinh này
Nên bỏ lòng ghen ghét
Sau khi ta diệt độ
Nếu cầu Phật đạo vậy
Thường phát nguyện lớn này
Làm sứ giả của Phật
Gần gũi không dua nịnh
Chẳng ưa hàng Thanh văn
Cũng chẳng ghét ác nhân
Chuyên tu thiền định vậy
Dùng trí huệ phương tiện
Hộ trì tâm chư Phật
Ở trước vô lượng Phật
Được thọ ký tối thượng
Làm đại từ bi phụ
Khắp đầy các cõi nước
Phân biệt diễn nói pháp
Vì các chúng sanh vậy
Biết chúng sanh tánh dục
Dùng các nhân duyên nói
Các thứ thí dụ vậy
Khiến đều được hoan hỷ
Hoặc dùng kệ ngợi khen
Hoặc nói bổn sanh sự
Bổn sự cùng nhân duyên
Vô lượng các nghĩa dụ
Khai ngộ các chúng sanh
Suốt ngày lẫn suốt đêm
Thường dùng pháp tu hành
Thường ở trong tam muội
Tu vô lượng trí huệ
Nghe pháp từ chư Phật
Cúng dường các vật báu
Thiên kim và bách dược
Thiên y cùng các thực
Vô lượng các bảo cụ
Đầy dẫy các kho tàng
Cúng dường các Đức Phật
An trụ diệu pháp địa
Mà nói kinh Pháp Hoa
Công đức chẳng lường được.
Nếu có người ác tâm
Dùng拳 đánh hoặc mắng
Dao gậy mà não hại
Thường ôm lòng nhẫn nhục
Lại nếu thấy người được
Đạo quả A la hán
Sanh lòng tin thanh tịnh
Làm các việc cúng dường
Ở trong tám mươi ức
Kiếp số đẹp trang nghiêm
Dùng đó cúng dường rồi
Mà được thấy chư Phật
Công đức người như thế
Chẳng bằng Bồ tát mới
Phát tâm ở đời mạt
Thọ trì kinh Pháp Hoa
Công đức hơn trên kia
Vô lượng vô biên vậy
Huống lại người thọ trì
Đọc tụng hiểu nghĩa kinh
Công đức rất vô thượng
Dùng tay mà sờ đến
Cũng chẳng kịp được vậy
Nếu biên chép cúng dường
Rải hoa hương trang nghiêm
Dùng chiên đàn trầm thủy
Hương bột mà đốt thắp
Nếu cúng dường như thế
Cũng chẳng kịp được vậy
Dầu ở đời ác trược
Thọ trì kinh này vậy
Nhẫn nhục không sân hận
Công đức rất lớn lao
Như ta nói ở trên
Dùng lưỡi rộng dài đó
Phóng vô lượng quang minh
Trải trăm nghìn năm vậy
Nếu có người ở trước
Đức Phật mà nói kinh
Nghe rồi được hoan hỷ
Đó là tướng thứ nhất
Ở chỗ ở tôn trọng
Thường ưa ngồi thiền định
Cùng với người hiền lành
Phân biệt nghĩa kinh vậy
Đó là tướng thứ hai
Ra khỏi pháp hội rồi
Đến chỗ khác nói kinh
Dù chỉ chốc lát nghe
Cũng được hoan hỷ vậy
Đó là tướng thứ ba
Có người hay thọ trì
Phân loại các kinh điển
Sau khi Phật diệt độ
Vì bốn chúng mà nói
Đó là tướng thứ tư
Thường một lòng nghĩ Phật
Vì vậy được cúng dường
Nghe kinh Pháp Hoa này
Mà sanh lòng hoan hỷ
Đó là tướng thứ năm
Ở đời mạt pháp sau
Hay nói kinh Pháp Hoa
Vì nói cho người khác
Khiến tin hiểu thọ trì
Đó là tướng thứ sáu.
Lợi lạc của việc nghe, trì niệm Kinh Pháp Hoa
Việc nghe, trì tụng và niệm Kinh Pháp Hoa mang lại công đức vô lượng, như được chư Phật hộ niệm, tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng trí huệ, đạt được bình an, và cuối cùng thành tựu quả vị Phật. Người trì kinh sẽ được sinh về cõi tịnh, gần gũi chư Phật, tránh ác đạo, và phổ độ chúng sinh, dẫn đến giác ngộ viên mãn.