
Sign up to save your podcasts
Or


Giải thích ngắn gọn ý nghĩa Kinh Pháp Hoa
Kinh Pháp Hoa (Diệu Pháp Liên Hoa Kinh) là bộ kinh quan trọng nhất của Phật giáo Đại thừa, dạy về Diệu Pháp - pháp mầu nhiệm như hoa sen, khẳng định tất cả chúng sanh đều có Phật tánh, có khả năng thành Phật. Kinh nhấn mạnh "nhất thừa" - con đường duy nhất dẫn đến giác ngộ, qua các phương tiện của Phật để dẫn dắt chúng sanh từ tam thừa (Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát) về nhất thừa, phá bỏ chấp trước, mang lại bình đẳng và lợi ích cho tất cả.
Toàn văn Phẩm Thí Dụ Thứ Ba
Lúc bấy giờ, Ngài Xá Lợi Phất hớn hở vui mừng, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đến trước Phật chấp tay cung kính mà bạch Phật rằng:
“Thế Tôn! Con nay theo Thế Tôn nghe pháp âm này, lòng rất vui mừng, được điều chưa từng có. Vì sao? Con từ xưa theo Phật nghe pháp như thế này, thấy chư Bồ Tát được thọ ký thành Phật, mà chúng con chẳng được dự việc đó, con rất cảm thương, tự cho là mất vô lượng tri kiến của Như Lai.
“Thế Tôn! Con thường một mình ở dưới cây rừng trong núi, hoặc ngồi hoặc kinh hành, thường nghĩ rằng: Chúng ta đồng vào pháp tánh, cớ sao Như Lai dùng pháp Tiểu thừa mà cứu độ? Đó là lỗi của chúng con, chẳng phải Thế Tôn có lỗi. Vì sao? Nếu chúng con chờ Phật nói nhân duyên thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, thì chắc do nơi Đại thừa mà được độ thoát. Nhưng chúng con chẳng hiểu Phật dùng phương tiện nói pháp, vừa nghe liền tin nhận.
“Thế Tôn! Con từ xưa đến nay, trọn ngày luôn đêm, thường tự trách mình. Nay từ Thế Tôn được nghe pháp chưa từng có, trước chưa từng nghe, dứt các nghi hối, thân ý thơ thới, rất được an ổn. Ngày nay mới biết mình thật là con Phật, từ miệng Phật sanh ra, từ pháp hóa sanh, được phần pháp của Phật.”
Lúc ấy Xá Lợi Phất muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Con nghe tiếng pháp này
Được điều chưa từng có
Lòng rất đổi vui mừng
Lưới nghi đều đã trừ.
Xưa nay nhờ Phật dạy
Chẳng mất nơi Đại thừa.
Tiếng Phật rất ít có
Hay trừ khổ chúng sanh
Con đã được lậu tận
Nghe cũng trừ lo khổ.
Con ở nơi hang núi
Hoặc dưới cây rừng
Hoặc ngồi hoặc kinh hành
Thường suy nghĩ việc này,
Thôi ôi! Rất tự trách
Sao lại tự khi mình
Chúng ta cũng Phật tử
Đồng vào pháp vô lậu
Chẳng được ở vị lai
Nói pháp vô thượng đạo.
Sắc vàng ba mươi hai
Mười lực các giải thoát
Đồng chung trong một pháp
Mà chẳng được việc đây
Tám mươi tướng tốt đẹp
Mười tám pháp bất cộng
Các công đức như thế
Mà ta đều đã mất.
Lúc con kinh hành riêng
Thấy Phật ở trong chúng
Danh đồn khắp mười phương
Rộng lợi ích chúng sanh
Tự nghĩ mất lợi này
Chính con tự khi dối
Con thường trong ngày đêm
Hằng suy nghĩ việc đó
Muốn đem hỏi Thế Tôn?
Là mất hay không mất?
Con thường thấy Thế Tôn
Khen ngợi các Bồ Tát
Vì thế nên ngày đêm
Suy lường việc như vậy
Nay nghe tiếng Phật nói
Theo cơ nghi dạy pháp
Vô lậu khó nghĩ bàn
Khiến chúng đến đạo tràng.
Con xưa chấp tà kiến
Làm thầy các Phạm chí
Thế Tôn rõ tâm con
Trừ tà nói Niết Bàn.
Con trừ hết tà kiến
Được chứng nơi pháp không
Bấy giờ lòng tự bảo
Được đến nơi diệt độ
Mà nay mới tự biết
Chẳng phải thực diệt độ.
Nếu lúc được thành Phật
Đủ ba mươi hai tướng
Trời người Dạ Xoa chúng
Rồng thần đều cung kính
Bấy giờ mới được nói
Dứt hẳn hết không thừa
Phật ở trong đại chúng
Nói con sẽ thành Phật
Nghe tiếng pháp như vậy
Lòng nghi hối đã trừ.
Khi mới nghe Phật nói
Trong lòng rất sợ nghi
Phải chăng ma giả Phật
Não loạn lòng ta ư?
Phật dùng các món duyên
Thí dụ khéo nói phô,
Lòng kia an như biển
Con nghe lưới nghi dứt.
Phật nói thuở quá khứ
Vô lượng Phật diệt độ
An trụ trong phương tiện
Cũng đều nói pháp đó.
Phật hiện tại vị lai
Số nhiều cũng vô lượng
Cũng dùng các phương tiện
Diễn nói pháp như thế.
Như Thế Tôn ngày nay
Từ sanh đến xuất gia
Được đạo chuyển pháp luân
Cũng dùng phương tiện nói
Thế Tôn nói đạo thật
Ba Tuần không nói được
Vì thế con định biết
Không phải ma giả Phật
Con sa vào lưới nghi
Cho là ma làm ra.
Nghe tiếng Phật êm dịu
Sâu xa rất nhiệm mầu
Nói suốt pháp thanh tịnh
Tâm con rất vui mừng.
Nghi hối đã hết hẳn
An trụ trong thật trí
Con quyết sẽ thành Phật
Được trời người cung kính
Chuyển pháp luân vô thượng
Giáo hóa các Bồ Tát.
Bấy giờ Phật bảo Xá Lợi Phất: “Ta nay ở trong đại chúng Trời, Người, Sa Môn, Bà La Môn, v.v... mà nói: Ta xưa từng ở nơi hai muôn ức Phật vì đạo vô thượng nên thường giáo hóa ông, ông cũng lâu dài theo ta thọ học, ta dùng phương tiện dẫn dắt ông sanh vào trong pháp ta.
Xá Lợi Phất! Ta thuở xưa dạy ông chí nguyện Phật đạo, ông nay đều quên mà bèn tự nói đã được diệt độ. Ta nay lại muốn khiến ông nghĩ nhớ bản nguyện cùng đạo đã làm, mà vì các Thanh Văn nói kinh Đại thừa tên Diệu Pháp Liên Hoa là pháp giáo hóa Bồ Tát được chư Phật hộ niệm.
Xá Lợi Phất! Ông đến đời vị lai, quá vô lượng vô biên bất khả tư nghị kiếp, cúng dường bao nhiêu nghìn muôn ức Phật, phụng trì chánh pháp, đầy đủ đạo tu hành của Bồ Tát, sẽ thành Phật hiệu là Hoa Quang Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Nước tên là Ly Cấu, cõi đó bằng thẳng thanh tịnh đẹp đẽ an ổn giàu vui, trời người đông đảo. Lưu ly làm đất, có tám đường giao thông, dây bằng vàng ròng để giăng bên đường, mé đường đều có hàng cây bằng bảy báu, thường có hoa trái. Đức Hoa Quang Như Lai cũng dùng ba thừa giáo hóa chúng sanh.
Xá Lợi Phất! Lúc Đức Phật ra đời dầu không phải là đời ác mà bởi bản nguyện nên nói pháp ba thừa. Kiếp đó tên là Đại Bảo Trang Nghiêm. Vì sao gọi là Đại Bảo Trang Nghiêm? Vì trong cõi đó dùng Bồ Tát làm Đại Bảo vậy. Các Bồ Tát trong số đông vô lượng vô biên bất khả tư nghị, tính kể hay thí dụ đều không đến được, chẳng phải sức trí huệ của Phật không ai có thể biết được. Khi muốn đi thì có hoa đỡ chân. Các vị Bồ Tát đó không phải hàng mới phát tâm, đều đã trồng cội từ lâu, ở nơi vô lượng trăm nghìn muôn ức Phật, tịnh tu phạm hạnh hằng được các Phật khen. Thường tu trí huệ của Phật đủ sức thần thông lớn, khéo biết tất cả các pháp môn, ngay thật không dối, chí niệm bền vững, bậc Bồ Tát như thế khắp đầy nước đó.
Xá Lợi Phất! Đức Phật Hoa Quang thọ mười hai tiểu kiếp, trừ còn làm vương tử chưa thành Phật. Nhân dân nước đó thọ tám tiểu kiếp. Đức Hoa Quang Như Lai quá mười hai tiểu kiếp thọ ký Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác cho Kiên Mãn Bồ Tát mà bảo các Tỳ Kheo: Ông Kiên Mãn Bồ Tát này kế đây sẽ thành Phật hiệu là Hoa Túc An Hành Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, cõi nước của Đức Phật đó cũng lại như đây.
Xá Lợi Phất! Sau khi Phật Hoa Quang đó diệt độ, chánh pháp trụ đời ba mươi hai tiểu kiếp, tượng pháp trụ đời ba mươi hai tiểu kiếp.”
Lúc ấy Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Xá Lợi Phất đời sau
Thành đấng Phật trí khắp
Hiệu rằng Phật Hoa Quang
Sẽ độ vô lượng chúng.
Cúng dường vô số Phật
Đầy đủ hạnh Bồ Tát
Các công đức thập lực
Chứng được đạo vô thượng
Quá vô lượng kiếp rồi
Kiếp tên Đại Bảo Nghiêm
Cõi nước tên Ly Cấu
Trong sạch không vết nhơ
Dùng lưu ly làm đất
Dây vàng giăng đường sá
Cây bảy báu sắc đẹp
Thường có hoa cùng trái
Bồ Tát trong cõi đó
Chí niệm thường bền vững
Thần thông Ba la mật
Đều đã trọn đầy đủ
Nơi vô số Phật
Khéo học đạo Bồ Tát
Những Đại sĩ như thế
Phật Hoa Quang hóa độ.
Lúc Phật làm vương tử
Rời nước bỏ vinh hoa
Nơi thân cuối rốt sau
Xuất gia thành Phật đạo
Phật Hoa Quang trụ thế
Thọ mười hai tiểu kiếp
Chúng nhân dân nước đó
Sống lâu tám tiểu kiếp
Sau khi Phật diệt độ
Chánh pháp trụ ở đời
Ba mươi hai tiểu kiếp
Rộng độ các chúng sanh
Chánh pháp diệt hết rồi
Tượng pháp cũng ba mươi hai
Xá lợi rộng truyền khắp
Trời người đều cúng dường
Phật Hoa Quang chỗ làm
Việc đó đều như thế.
Đấng Lưỡng Túc Tôn kia
Rất hơn không ai bằng
Phật tức là thân ông
Nên phải tự vui mừng.
Bấy giờ bốn bộ chúng: Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di và cả đại chúng: Trời, Rồng, Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Dà, v.v... thấy Xá Lợi Phất ở trước Phật lãnh lấy lời thọ ký thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, lòng rất vui mừng hớn hở vô lượng. Mỗi người đều cởi y trên đang đắp để cúng dường Phật. Thích Đề Hoàn Nhân, Phạm Thiên Vương, v.v... và vô số Thiên tử cũng đem y đẹp của Trời, hoa Trời Mạn Đà La, Ma Ha Mạn Đà La, v.v... cúng dường Phật. Y Trời tung lên trụ giữa hư không mà tự xoay chuyển. Các kỹ nhạc Trời trăm nghìn muôn thứ ở giữa hư không đồng thời đều trổi. Rưới các thứ hoa Trời mà nói lời rằng: “Phật xưa ở thành Ba La Nại ban đầu chuyển pháp luân bốn đế, nay lại chuyển pháp luân rất lớn vô thượng.”
Lúc ấy các Thiên tử muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Xưa ở thành Ba Nại
Chuyển pháp luân Tứ Đế
Phân biệt nói các pháp
Sanh diệt của năm nhóm
Nay lại chuyển pháp luân
Rất lớn diệu vô thượng
Pháp đó rất sâu mầu
Ít có người tin được.
Chúng ta từ xưa lại
Thường nghe Thế Tôn nói
Chưa từng nghe thượng pháp
Thâm diệu như thế này
Thế Tôn nói pháp ấy
Chúng ta đều tùy hỷ
Đại trí Xá Lợi Phất
Nay được lãnh Phật ký
Chúng ta cũng như vậy
Quyết sẽ được thành Phật
Trong tất cả thế gian
Rất tôn không còn trên
Phật đạo chẳng thể bàn
Phương tiện tùy nghi nói
Ta bao nhiêu nghiệp phước
Đời nay hoặc quá khứ
Và công đức thấy Phật
Trọn hồi hướng Phật đạo.
Bấy giờ Xá Lợi Phất bạch Phật rằng: “Thế Tôn! Con nay không còn nghi hối, tự mình ở trước Phật được thọ ký thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Các vị tâm tự tại một nghìn hai trăm đây, lúc xưa ở bậc hữu học, Phật thường dạy rằng: Pháp của ta hay lìa sanh, già, bệnh, chết rốt ráo Niết Bàn. Các vị hữu học vô học đây cũng đều đã tự rời chấp ngã cùng chấp có, chấp không, v.v... nói là được Niết Bàn, mà nay ở trước Thế Tôn nghe chỗ chưa từng nghe, đều sa vào nghi lầm. Hay thay Thế Tôn! Xin vì bốn chúng nói nhân duyên đó khiến lìa lòng nghi hối.”
Lúc ấy Phật bảo Xá Lợi Phất: “Ta trước đâu chẳng nói: Chư Phật Thế Tôn dùng các nhân duyên, lời lẽ thí dụ, phương tiện nói pháp đều là để Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác? Các lời nói đó đều là để hóa độ Bồ Tát. Nhưng Xá Lợi Phất! Nay dùng thí dụ để rõ nghĩa đó.
Xá Lợi Phất! Như trong xóm làng thành ấp nước lớn có ông trưởng giả tuổi đã cao lớn mà tài sản vô lượng, nhiều có ruộng nhà cùng tôi tớ. Nhà ông rộng lớn chỉ có một cửa, trong nhà có nhiều người, hoặc mười, hoặc hai mươi, hoặc đến ba mươi, năm mươi, trăm người. Các phòng lầu lâu đều đã cũ mục, tường vách hư nát, cột kèo thấp kém, đòn tay thình lình đồng thời bốc lửa, cháy dữ dội.
Con cái ông trưởng giả có mười đứa hoặc hai mươi, ba mươi ở trong nhà. Ông trưởng giả thấy lửa lớn từ bốn phía nổi dậy liền kinh sợ mà nghĩ rằng: Ta hay ở nơi cửa nhà lửa mà được ra khỏi an ổn không lo, nhưng con cái ta ở trong nhà lửa vui chơi giỡn cợt không hay không biết, không kinh không sợ. Lửa đến đốt thân khổ đau nhiều vậy mà lòng các con mến chơi chẳng nhàm chẳng sợ chẳng nghĩ đến việc ra.
Xá Lợi Phất! Ông trưởng giả nghĩ rằng: Ta thân tay có sức hay dùng đãy áo hoặc ghế bàn từ trong nhà lửa bồng các con ra.
Lại suy nghĩ: Nhà này chỉ có một cửa lại hẹp nhỏ, các con còn thơ dại chưa hiểu, mến chỗ chơi bời hoặc ngã bị hại. Ta phải vì chúng mà nói các sự sợ, nhà này đã cháy phải mau ra liền, chớ để bị hại.
Nghĩ thế rồi theo ý mà bảo các con: Mau mau ra hết chớ để bị hại.
Các con si mê mến chơi, dầu nghe cha nói vẫn cứ vui chơi chẳng chịu tin dùng, chẳng kinh chẳng sợ, chẳng sanh lòng lui, cũng chẳng hiểu biết gì là lửa, gì là nhà, thế nào là hại, chỉ chạy giỡn nhìn cha mà thôi.
Bấy giờ trưởng giả liền nghĩ: Nhà này đã bị lửa lớn cháy rồi. Nếu ta và các con chẳng kịp thời ra, chắc sẽ bị thiêu. Ta nay phải dùng phương tiện khiến các con được thoát.
Cha biết các con trước theo lòng ưa thích, đều ham những đồ chơi quý lạ, liền bảo rằng: Các con sở thích chơi những vật quý báu khó được, nếu bỏ lỡ sẽ sanh lòng hối. Các thứ xe dê, xe hươu, xe trâu nay ở ngoài cửa để cho các con chơi. Các con phải mau ra khỏi nhà lửa, ta sẽ tùy lòng các con muốn mà đều cho hết.
Các con nghe cha nói những xe quý như thế liền cùng tranh nhau chạy ra khỏi nhà lửa, ở nơi ngã tư ngồi trên đất trống khỏi nạn.
Ông trưởng giả thấy các con được thoát khỏi nhà lửa, ở nơi ngã tư ngồi không còn bị ngăn ngại, lòng được tự tại, vui mừng hớn hở. Bấy giờ các con thưa cha rằng: Cha xưa hứa cho các con các thứ xe quý: xe dê, xe hươu, xe trâu, xin cha cho chúng con.
Xá Lợi Phất! Lúc ấy trưởng giả liền cho mỗi đứa một cỗ xe lớn, cao rộng lớn trang nghiêm, lan can bao quanh, chuông nhỏ treo bốn bên, lại trương trướng lọng trên, cũng dùng các vật báu lạ trang nghiêm, dây kết bằng châu ngọc, tua hoa rủ xuống, các thứ hoa đẹp trải khắp, dây tết bằng lụa đẹp, có nệm báu, lót gối đỏ, trâu trắng kéo, sắc trắng da mập, hình mạo đoan chánh, có sức mạnh, đi đều đặn, mau như gió thổi, lại có nhiều tôi tớ để hầu hạ giữ gìn.
Vì sao? Ông trưởng giả kia giàu lớn vô cùng, các kho đều đầy dẫy, mà nghĩ rằng: Tài sản ta vô lượng, chẳng nên dùng xe nhỏ xấu cho các con. Các con ta nay đã thoát khỏi nạn, đáng dùng sức ta mà cho chúng xe lớn báu.
Xá Lợi Phất! Ý ông nghĩ sao? Ông trưởng giả kia đều cho các con xe lớn báu trâu trắng đồng một thứ có tội dối không?
Xá Lợi Phất thưa: Thưa không, Thế Tôn! Ông trưởng giả kia chỉ khiến các con khỏi nạn lửa, toàn được tánh mạng, huống cho cho xe lớn. Vì sao? Nếu được tánh mạng còn là lợi lớn, huống dùng phương tiện cứu khỏi nhà nạn. Huống ông trưởng giả lại cho xe lớn, đâu có tội dối.
Phật bảo Xá Lợi Phất: Lành thay, lành thay! Như lời ông nói. Xá Lợi Phất! Như Lai cũng vậy, là cha tất cả thế gian, dứt hẳn các sợ hãi, suy nhược, lo rầu, vô minh hắc ám, đầy đủ vô lượng tri kiến, lực, vô sở úy, có đại thần lực và trí lực, đủ phương tiện trí huệ ba la mật, đại từ đại bi, thường không lười mỏi, luôn cầu việc lành, lợi ích tất cả.
Sinh trong tam giới cũ hư mục nát, bị khổ lửa dữ thiêu, dạy bảo chúng sanh khổ khó sinh tử.
Như trưởng giả kia dùng ba xe dụ con ra khỏi nhà lửa, rồi cho xe lớn báu.
Như Lai cũng vậy, dùng ba thừa dạy bảo chúng sanh, rồi dùng đại thừa dạy bảo.
Những chúng sanh đã thoát khỏi ba cõi đó, Phật đều cho thiền định, giải thoát của chư Phật, đều đồng một tướng một thứ, được các Thánh khen ngợi hay sanh vui thanh tịnh.
Xá Lợi Phất! Như trưởng giả kia trước dùng ba thứ xe dụ con, sau mới cho xe lớn an ổn bậc nhất. Nhưng trưởng giả kia không hư dối, vì trước không có dối, chỉ dùng phương tiện dụ con ra mà thôi. Như Lai cũng vậy, không hư dối, trước nói ba thừa dụ dắt chúng sanh, sau mới dùng đại thừa mà độ.
Vì sao? Như Lai có vô lượng trí huệ lực vô sở úy, các pháp tàng, hay cho tất cả chúng sanh đại thừa pháp, nhưng không phải tất cả đều thọ được.
Xá Lợi Phất! Vì nhân duyên ấy nên biết chư Phật dùng phương tiện lực, ở một Phật thừa phân biệt nói ba.
Phật muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Giả sử có trưởng giả
Nhà lớn cũ hư xấu
Rất rộng lớn cao to
Nền móng đã mục nát
Cột kèo xiêu vẹo nghiêng
Tường vách khắp sứt mẻ.
Cửa sổ hư hỏng nặng
Bụi bẩn rơi rắc đầy
Lửa bỗng từ bốn phía
Cháy dữ dội cùng lúc
Trưởng giả đang ở ngoài
Con cái ở trong nhà
Trưởng giả lo con bị nạn
Liền vào cứu con ra
Bảo con mau ra đi
Các con vui chơi
Không chịu ra, không hay
Không kinh không sợ hãi.
Trưởng giả nghĩ phương tiện
Bảo có xe dê hươu trâu
Mau ra mà lấy chơi
Các con chen ra khỏi
Trưởng giả cho mỗi đứa
Xe trâu lớn báu đẹp
Xe ấy cao rộng lớn
Các báu trang nghiêm quanh
Lan can bao bốn phía
Lọng che trùm trên xe
Chuông nhỏ treo thòng xuống
Vàng dây xen lẫn nhau
Anh lạc báu rủ xuống
Dây ngọc khắp buông thòng
Hoa báu kết khắp nơi
Lụa mịn lót đệm êm
Thảm trắng lông tinh sạch
Trâu lớn da trắng sạch
Hình mập sức lực mạnh
Kéo xe đi đều đặn
Nhanh như gió thoảng qua
Lại có nhiều kẻ hầu
Giữ gìn theo hai bên
Cho xe lớn như vậy
Vì khiến con vui mừng
Không hư dối chút nào.
Như Lai cũng vậy
Làm cha chúng sanh khổ
Ra khỏi tam giới nạn
Hầm lửa đáng sợ hãi
Dạy ba thừa Thanh Văn
Duyên Giác và Phật thừa
Dụ dắt khiến ra khỏi
Rồi cho đại thừa pháp
Khiến được Phật tri kiến
Như Lai không hư dối
Dùng đại thừa độ thoát
Tất cả đều bình đẳng
Không thừa hai ba khác
Chỉ có một Phật thừa.
Lợi lạc của việc nghe và trì niệm kinh
Việc nghe và trì niệm Kinh Pháp Hoa mang lại lợi ích vô lượng: tăng trưởng trí huệ, diệt trừ tội chướng, được chư Phật hộ niệm, trồng căn lành, vãng sanh Tịnh độ, dẫn đến vãng sanh Cực Lạc, chứng quả Bồ Đề, độ thoát chúng sanh, và đạt giác ngộ viên mãn, như hoa sen nở rộ giữa bùn lầy.
By Nguoi Mien TrungGiải thích ngắn gọn ý nghĩa Kinh Pháp Hoa
Kinh Pháp Hoa (Diệu Pháp Liên Hoa Kinh) là bộ kinh quan trọng nhất của Phật giáo Đại thừa, dạy về Diệu Pháp - pháp mầu nhiệm như hoa sen, khẳng định tất cả chúng sanh đều có Phật tánh, có khả năng thành Phật. Kinh nhấn mạnh "nhất thừa" - con đường duy nhất dẫn đến giác ngộ, qua các phương tiện của Phật để dẫn dắt chúng sanh từ tam thừa (Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát) về nhất thừa, phá bỏ chấp trước, mang lại bình đẳng và lợi ích cho tất cả.
Toàn văn Phẩm Thí Dụ Thứ Ba
Lúc bấy giờ, Ngài Xá Lợi Phất hớn hở vui mừng, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đến trước Phật chấp tay cung kính mà bạch Phật rằng:
“Thế Tôn! Con nay theo Thế Tôn nghe pháp âm này, lòng rất vui mừng, được điều chưa từng có. Vì sao? Con từ xưa theo Phật nghe pháp như thế này, thấy chư Bồ Tát được thọ ký thành Phật, mà chúng con chẳng được dự việc đó, con rất cảm thương, tự cho là mất vô lượng tri kiến của Như Lai.
“Thế Tôn! Con thường một mình ở dưới cây rừng trong núi, hoặc ngồi hoặc kinh hành, thường nghĩ rằng: Chúng ta đồng vào pháp tánh, cớ sao Như Lai dùng pháp Tiểu thừa mà cứu độ? Đó là lỗi của chúng con, chẳng phải Thế Tôn có lỗi. Vì sao? Nếu chúng con chờ Phật nói nhân duyên thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, thì chắc do nơi Đại thừa mà được độ thoát. Nhưng chúng con chẳng hiểu Phật dùng phương tiện nói pháp, vừa nghe liền tin nhận.
“Thế Tôn! Con từ xưa đến nay, trọn ngày luôn đêm, thường tự trách mình. Nay từ Thế Tôn được nghe pháp chưa từng có, trước chưa từng nghe, dứt các nghi hối, thân ý thơ thới, rất được an ổn. Ngày nay mới biết mình thật là con Phật, từ miệng Phật sanh ra, từ pháp hóa sanh, được phần pháp của Phật.”
Lúc ấy Xá Lợi Phất muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Con nghe tiếng pháp này
Được điều chưa từng có
Lòng rất đổi vui mừng
Lưới nghi đều đã trừ.
Xưa nay nhờ Phật dạy
Chẳng mất nơi Đại thừa.
Tiếng Phật rất ít có
Hay trừ khổ chúng sanh
Con đã được lậu tận
Nghe cũng trừ lo khổ.
Con ở nơi hang núi
Hoặc dưới cây rừng
Hoặc ngồi hoặc kinh hành
Thường suy nghĩ việc này,
Thôi ôi! Rất tự trách
Sao lại tự khi mình
Chúng ta cũng Phật tử
Đồng vào pháp vô lậu
Chẳng được ở vị lai
Nói pháp vô thượng đạo.
Sắc vàng ba mươi hai
Mười lực các giải thoát
Đồng chung trong một pháp
Mà chẳng được việc đây
Tám mươi tướng tốt đẹp
Mười tám pháp bất cộng
Các công đức như thế
Mà ta đều đã mất.
Lúc con kinh hành riêng
Thấy Phật ở trong chúng
Danh đồn khắp mười phương
Rộng lợi ích chúng sanh
Tự nghĩ mất lợi này
Chính con tự khi dối
Con thường trong ngày đêm
Hằng suy nghĩ việc đó
Muốn đem hỏi Thế Tôn?
Là mất hay không mất?
Con thường thấy Thế Tôn
Khen ngợi các Bồ Tát
Vì thế nên ngày đêm
Suy lường việc như vậy
Nay nghe tiếng Phật nói
Theo cơ nghi dạy pháp
Vô lậu khó nghĩ bàn
Khiến chúng đến đạo tràng.
Con xưa chấp tà kiến
Làm thầy các Phạm chí
Thế Tôn rõ tâm con
Trừ tà nói Niết Bàn.
Con trừ hết tà kiến
Được chứng nơi pháp không
Bấy giờ lòng tự bảo
Được đến nơi diệt độ
Mà nay mới tự biết
Chẳng phải thực diệt độ.
Nếu lúc được thành Phật
Đủ ba mươi hai tướng
Trời người Dạ Xoa chúng
Rồng thần đều cung kính
Bấy giờ mới được nói
Dứt hẳn hết không thừa
Phật ở trong đại chúng
Nói con sẽ thành Phật
Nghe tiếng pháp như vậy
Lòng nghi hối đã trừ.
Khi mới nghe Phật nói
Trong lòng rất sợ nghi
Phải chăng ma giả Phật
Não loạn lòng ta ư?
Phật dùng các món duyên
Thí dụ khéo nói phô,
Lòng kia an như biển
Con nghe lưới nghi dứt.
Phật nói thuở quá khứ
Vô lượng Phật diệt độ
An trụ trong phương tiện
Cũng đều nói pháp đó.
Phật hiện tại vị lai
Số nhiều cũng vô lượng
Cũng dùng các phương tiện
Diễn nói pháp như thế.
Như Thế Tôn ngày nay
Từ sanh đến xuất gia
Được đạo chuyển pháp luân
Cũng dùng phương tiện nói
Thế Tôn nói đạo thật
Ba Tuần không nói được
Vì thế con định biết
Không phải ma giả Phật
Con sa vào lưới nghi
Cho là ma làm ra.
Nghe tiếng Phật êm dịu
Sâu xa rất nhiệm mầu
Nói suốt pháp thanh tịnh
Tâm con rất vui mừng.
Nghi hối đã hết hẳn
An trụ trong thật trí
Con quyết sẽ thành Phật
Được trời người cung kính
Chuyển pháp luân vô thượng
Giáo hóa các Bồ Tát.
Bấy giờ Phật bảo Xá Lợi Phất: “Ta nay ở trong đại chúng Trời, Người, Sa Môn, Bà La Môn, v.v... mà nói: Ta xưa từng ở nơi hai muôn ức Phật vì đạo vô thượng nên thường giáo hóa ông, ông cũng lâu dài theo ta thọ học, ta dùng phương tiện dẫn dắt ông sanh vào trong pháp ta.
Xá Lợi Phất! Ta thuở xưa dạy ông chí nguyện Phật đạo, ông nay đều quên mà bèn tự nói đã được diệt độ. Ta nay lại muốn khiến ông nghĩ nhớ bản nguyện cùng đạo đã làm, mà vì các Thanh Văn nói kinh Đại thừa tên Diệu Pháp Liên Hoa là pháp giáo hóa Bồ Tát được chư Phật hộ niệm.
Xá Lợi Phất! Ông đến đời vị lai, quá vô lượng vô biên bất khả tư nghị kiếp, cúng dường bao nhiêu nghìn muôn ức Phật, phụng trì chánh pháp, đầy đủ đạo tu hành của Bồ Tát, sẽ thành Phật hiệu là Hoa Quang Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Nước tên là Ly Cấu, cõi đó bằng thẳng thanh tịnh đẹp đẽ an ổn giàu vui, trời người đông đảo. Lưu ly làm đất, có tám đường giao thông, dây bằng vàng ròng để giăng bên đường, mé đường đều có hàng cây bằng bảy báu, thường có hoa trái. Đức Hoa Quang Như Lai cũng dùng ba thừa giáo hóa chúng sanh.
Xá Lợi Phất! Lúc Đức Phật ra đời dầu không phải là đời ác mà bởi bản nguyện nên nói pháp ba thừa. Kiếp đó tên là Đại Bảo Trang Nghiêm. Vì sao gọi là Đại Bảo Trang Nghiêm? Vì trong cõi đó dùng Bồ Tát làm Đại Bảo vậy. Các Bồ Tát trong số đông vô lượng vô biên bất khả tư nghị, tính kể hay thí dụ đều không đến được, chẳng phải sức trí huệ của Phật không ai có thể biết được. Khi muốn đi thì có hoa đỡ chân. Các vị Bồ Tát đó không phải hàng mới phát tâm, đều đã trồng cội từ lâu, ở nơi vô lượng trăm nghìn muôn ức Phật, tịnh tu phạm hạnh hằng được các Phật khen. Thường tu trí huệ của Phật đủ sức thần thông lớn, khéo biết tất cả các pháp môn, ngay thật không dối, chí niệm bền vững, bậc Bồ Tát như thế khắp đầy nước đó.
Xá Lợi Phất! Đức Phật Hoa Quang thọ mười hai tiểu kiếp, trừ còn làm vương tử chưa thành Phật. Nhân dân nước đó thọ tám tiểu kiếp. Đức Hoa Quang Như Lai quá mười hai tiểu kiếp thọ ký Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác cho Kiên Mãn Bồ Tát mà bảo các Tỳ Kheo: Ông Kiên Mãn Bồ Tát này kế đây sẽ thành Phật hiệu là Hoa Túc An Hành Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, cõi nước của Đức Phật đó cũng lại như đây.
Xá Lợi Phất! Sau khi Phật Hoa Quang đó diệt độ, chánh pháp trụ đời ba mươi hai tiểu kiếp, tượng pháp trụ đời ba mươi hai tiểu kiếp.”
Lúc ấy Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Xá Lợi Phất đời sau
Thành đấng Phật trí khắp
Hiệu rằng Phật Hoa Quang
Sẽ độ vô lượng chúng.
Cúng dường vô số Phật
Đầy đủ hạnh Bồ Tát
Các công đức thập lực
Chứng được đạo vô thượng
Quá vô lượng kiếp rồi
Kiếp tên Đại Bảo Nghiêm
Cõi nước tên Ly Cấu
Trong sạch không vết nhơ
Dùng lưu ly làm đất
Dây vàng giăng đường sá
Cây bảy báu sắc đẹp
Thường có hoa cùng trái
Bồ Tát trong cõi đó
Chí niệm thường bền vững
Thần thông Ba la mật
Đều đã trọn đầy đủ
Nơi vô số Phật
Khéo học đạo Bồ Tát
Những Đại sĩ như thế
Phật Hoa Quang hóa độ.
Lúc Phật làm vương tử
Rời nước bỏ vinh hoa
Nơi thân cuối rốt sau
Xuất gia thành Phật đạo
Phật Hoa Quang trụ thế
Thọ mười hai tiểu kiếp
Chúng nhân dân nước đó
Sống lâu tám tiểu kiếp
Sau khi Phật diệt độ
Chánh pháp trụ ở đời
Ba mươi hai tiểu kiếp
Rộng độ các chúng sanh
Chánh pháp diệt hết rồi
Tượng pháp cũng ba mươi hai
Xá lợi rộng truyền khắp
Trời người đều cúng dường
Phật Hoa Quang chỗ làm
Việc đó đều như thế.
Đấng Lưỡng Túc Tôn kia
Rất hơn không ai bằng
Phật tức là thân ông
Nên phải tự vui mừng.
Bấy giờ bốn bộ chúng: Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di và cả đại chúng: Trời, Rồng, Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Dà, v.v... thấy Xá Lợi Phất ở trước Phật lãnh lấy lời thọ ký thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, lòng rất vui mừng hớn hở vô lượng. Mỗi người đều cởi y trên đang đắp để cúng dường Phật. Thích Đề Hoàn Nhân, Phạm Thiên Vương, v.v... và vô số Thiên tử cũng đem y đẹp của Trời, hoa Trời Mạn Đà La, Ma Ha Mạn Đà La, v.v... cúng dường Phật. Y Trời tung lên trụ giữa hư không mà tự xoay chuyển. Các kỹ nhạc Trời trăm nghìn muôn thứ ở giữa hư không đồng thời đều trổi. Rưới các thứ hoa Trời mà nói lời rằng: “Phật xưa ở thành Ba La Nại ban đầu chuyển pháp luân bốn đế, nay lại chuyển pháp luân rất lớn vô thượng.”
Lúc ấy các Thiên tử muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Xưa ở thành Ba Nại
Chuyển pháp luân Tứ Đế
Phân biệt nói các pháp
Sanh diệt của năm nhóm
Nay lại chuyển pháp luân
Rất lớn diệu vô thượng
Pháp đó rất sâu mầu
Ít có người tin được.
Chúng ta từ xưa lại
Thường nghe Thế Tôn nói
Chưa từng nghe thượng pháp
Thâm diệu như thế này
Thế Tôn nói pháp ấy
Chúng ta đều tùy hỷ
Đại trí Xá Lợi Phất
Nay được lãnh Phật ký
Chúng ta cũng như vậy
Quyết sẽ được thành Phật
Trong tất cả thế gian
Rất tôn không còn trên
Phật đạo chẳng thể bàn
Phương tiện tùy nghi nói
Ta bao nhiêu nghiệp phước
Đời nay hoặc quá khứ
Và công đức thấy Phật
Trọn hồi hướng Phật đạo.
Bấy giờ Xá Lợi Phất bạch Phật rằng: “Thế Tôn! Con nay không còn nghi hối, tự mình ở trước Phật được thọ ký thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Các vị tâm tự tại một nghìn hai trăm đây, lúc xưa ở bậc hữu học, Phật thường dạy rằng: Pháp của ta hay lìa sanh, già, bệnh, chết rốt ráo Niết Bàn. Các vị hữu học vô học đây cũng đều đã tự rời chấp ngã cùng chấp có, chấp không, v.v... nói là được Niết Bàn, mà nay ở trước Thế Tôn nghe chỗ chưa từng nghe, đều sa vào nghi lầm. Hay thay Thế Tôn! Xin vì bốn chúng nói nhân duyên đó khiến lìa lòng nghi hối.”
Lúc ấy Phật bảo Xá Lợi Phất: “Ta trước đâu chẳng nói: Chư Phật Thế Tôn dùng các nhân duyên, lời lẽ thí dụ, phương tiện nói pháp đều là để Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác? Các lời nói đó đều là để hóa độ Bồ Tát. Nhưng Xá Lợi Phất! Nay dùng thí dụ để rõ nghĩa đó.
Xá Lợi Phất! Như trong xóm làng thành ấp nước lớn có ông trưởng giả tuổi đã cao lớn mà tài sản vô lượng, nhiều có ruộng nhà cùng tôi tớ. Nhà ông rộng lớn chỉ có một cửa, trong nhà có nhiều người, hoặc mười, hoặc hai mươi, hoặc đến ba mươi, năm mươi, trăm người. Các phòng lầu lâu đều đã cũ mục, tường vách hư nát, cột kèo thấp kém, đòn tay thình lình đồng thời bốc lửa, cháy dữ dội.
Con cái ông trưởng giả có mười đứa hoặc hai mươi, ba mươi ở trong nhà. Ông trưởng giả thấy lửa lớn từ bốn phía nổi dậy liền kinh sợ mà nghĩ rằng: Ta hay ở nơi cửa nhà lửa mà được ra khỏi an ổn không lo, nhưng con cái ta ở trong nhà lửa vui chơi giỡn cợt không hay không biết, không kinh không sợ. Lửa đến đốt thân khổ đau nhiều vậy mà lòng các con mến chơi chẳng nhàm chẳng sợ chẳng nghĩ đến việc ra.
Xá Lợi Phất! Ông trưởng giả nghĩ rằng: Ta thân tay có sức hay dùng đãy áo hoặc ghế bàn từ trong nhà lửa bồng các con ra.
Lại suy nghĩ: Nhà này chỉ có một cửa lại hẹp nhỏ, các con còn thơ dại chưa hiểu, mến chỗ chơi bời hoặc ngã bị hại. Ta phải vì chúng mà nói các sự sợ, nhà này đã cháy phải mau ra liền, chớ để bị hại.
Nghĩ thế rồi theo ý mà bảo các con: Mau mau ra hết chớ để bị hại.
Các con si mê mến chơi, dầu nghe cha nói vẫn cứ vui chơi chẳng chịu tin dùng, chẳng kinh chẳng sợ, chẳng sanh lòng lui, cũng chẳng hiểu biết gì là lửa, gì là nhà, thế nào là hại, chỉ chạy giỡn nhìn cha mà thôi.
Bấy giờ trưởng giả liền nghĩ: Nhà này đã bị lửa lớn cháy rồi. Nếu ta và các con chẳng kịp thời ra, chắc sẽ bị thiêu. Ta nay phải dùng phương tiện khiến các con được thoát.
Cha biết các con trước theo lòng ưa thích, đều ham những đồ chơi quý lạ, liền bảo rằng: Các con sở thích chơi những vật quý báu khó được, nếu bỏ lỡ sẽ sanh lòng hối. Các thứ xe dê, xe hươu, xe trâu nay ở ngoài cửa để cho các con chơi. Các con phải mau ra khỏi nhà lửa, ta sẽ tùy lòng các con muốn mà đều cho hết.
Các con nghe cha nói những xe quý như thế liền cùng tranh nhau chạy ra khỏi nhà lửa, ở nơi ngã tư ngồi trên đất trống khỏi nạn.
Ông trưởng giả thấy các con được thoát khỏi nhà lửa, ở nơi ngã tư ngồi không còn bị ngăn ngại, lòng được tự tại, vui mừng hớn hở. Bấy giờ các con thưa cha rằng: Cha xưa hứa cho các con các thứ xe quý: xe dê, xe hươu, xe trâu, xin cha cho chúng con.
Xá Lợi Phất! Lúc ấy trưởng giả liền cho mỗi đứa một cỗ xe lớn, cao rộng lớn trang nghiêm, lan can bao quanh, chuông nhỏ treo bốn bên, lại trương trướng lọng trên, cũng dùng các vật báu lạ trang nghiêm, dây kết bằng châu ngọc, tua hoa rủ xuống, các thứ hoa đẹp trải khắp, dây tết bằng lụa đẹp, có nệm báu, lót gối đỏ, trâu trắng kéo, sắc trắng da mập, hình mạo đoan chánh, có sức mạnh, đi đều đặn, mau như gió thổi, lại có nhiều tôi tớ để hầu hạ giữ gìn.
Vì sao? Ông trưởng giả kia giàu lớn vô cùng, các kho đều đầy dẫy, mà nghĩ rằng: Tài sản ta vô lượng, chẳng nên dùng xe nhỏ xấu cho các con. Các con ta nay đã thoát khỏi nạn, đáng dùng sức ta mà cho chúng xe lớn báu.
Xá Lợi Phất! Ý ông nghĩ sao? Ông trưởng giả kia đều cho các con xe lớn báu trâu trắng đồng một thứ có tội dối không?
Xá Lợi Phất thưa: Thưa không, Thế Tôn! Ông trưởng giả kia chỉ khiến các con khỏi nạn lửa, toàn được tánh mạng, huống cho cho xe lớn. Vì sao? Nếu được tánh mạng còn là lợi lớn, huống dùng phương tiện cứu khỏi nhà nạn. Huống ông trưởng giả lại cho xe lớn, đâu có tội dối.
Phật bảo Xá Lợi Phất: Lành thay, lành thay! Như lời ông nói. Xá Lợi Phất! Như Lai cũng vậy, là cha tất cả thế gian, dứt hẳn các sợ hãi, suy nhược, lo rầu, vô minh hắc ám, đầy đủ vô lượng tri kiến, lực, vô sở úy, có đại thần lực và trí lực, đủ phương tiện trí huệ ba la mật, đại từ đại bi, thường không lười mỏi, luôn cầu việc lành, lợi ích tất cả.
Sinh trong tam giới cũ hư mục nát, bị khổ lửa dữ thiêu, dạy bảo chúng sanh khổ khó sinh tử.
Như trưởng giả kia dùng ba xe dụ con ra khỏi nhà lửa, rồi cho xe lớn báu.
Như Lai cũng vậy, dùng ba thừa dạy bảo chúng sanh, rồi dùng đại thừa dạy bảo.
Những chúng sanh đã thoát khỏi ba cõi đó, Phật đều cho thiền định, giải thoát của chư Phật, đều đồng một tướng một thứ, được các Thánh khen ngợi hay sanh vui thanh tịnh.
Xá Lợi Phất! Như trưởng giả kia trước dùng ba thứ xe dụ con, sau mới cho xe lớn an ổn bậc nhất. Nhưng trưởng giả kia không hư dối, vì trước không có dối, chỉ dùng phương tiện dụ con ra mà thôi. Như Lai cũng vậy, không hư dối, trước nói ba thừa dụ dắt chúng sanh, sau mới dùng đại thừa mà độ.
Vì sao? Như Lai có vô lượng trí huệ lực vô sở úy, các pháp tàng, hay cho tất cả chúng sanh đại thừa pháp, nhưng không phải tất cả đều thọ được.
Xá Lợi Phất! Vì nhân duyên ấy nên biết chư Phật dùng phương tiện lực, ở một Phật thừa phân biệt nói ba.
Phật muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Giả sử có trưởng giả
Nhà lớn cũ hư xấu
Rất rộng lớn cao to
Nền móng đã mục nát
Cột kèo xiêu vẹo nghiêng
Tường vách khắp sứt mẻ.
Cửa sổ hư hỏng nặng
Bụi bẩn rơi rắc đầy
Lửa bỗng từ bốn phía
Cháy dữ dội cùng lúc
Trưởng giả đang ở ngoài
Con cái ở trong nhà
Trưởng giả lo con bị nạn
Liền vào cứu con ra
Bảo con mau ra đi
Các con vui chơi
Không chịu ra, không hay
Không kinh không sợ hãi.
Trưởng giả nghĩ phương tiện
Bảo có xe dê hươu trâu
Mau ra mà lấy chơi
Các con chen ra khỏi
Trưởng giả cho mỗi đứa
Xe trâu lớn báu đẹp
Xe ấy cao rộng lớn
Các báu trang nghiêm quanh
Lan can bao bốn phía
Lọng che trùm trên xe
Chuông nhỏ treo thòng xuống
Vàng dây xen lẫn nhau
Anh lạc báu rủ xuống
Dây ngọc khắp buông thòng
Hoa báu kết khắp nơi
Lụa mịn lót đệm êm
Thảm trắng lông tinh sạch
Trâu lớn da trắng sạch
Hình mập sức lực mạnh
Kéo xe đi đều đặn
Nhanh như gió thoảng qua
Lại có nhiều kẻ hầu
Giữ gìn theo hai bên
Cho xe lớn như vậy
Vì khiến con vui mừng
Không hư dối chút nào.
Như Lai cũng vậy
Làm cha chúng sanh khổ
Ra khỏi tam giới nạn
Hầm lửa đáng sợ hãi
Dạy ba thừa Thanh Văn
Duyên Giác và Phật thừa
Dụ dắt khiến ra khỏi
Rồi cho đại thừa pháp
Khiến được Phật tri kiến
Như Lai không hư dối
Dùng đại thừa độ thoát
Tất cả đều bình đẳng
Không thừa hai ba khác
Chỉ có một Phật thừa.
Lợi lạc của việc nghe và trì niệm kinh
Việc nghe và trì niệm Kinh Pháp Hoa mang lại lợi ích vô lượng: tăng trưởng trí huệ, diệt trừ tội chướng, được chư Phật hộ niệm, trồng căn lành, vãng sanh Tịnh độ, dẫn đến vãng sanh Cực Lạc, chứng quả Bồ Đề, độ thoát chúng sanh, và đạt giác ngộ viên mãn, như hoa sen nở rộ giữa bùn lầy.