
Sign up to save your podcasts
Or


Giải thích ngắn gọn ý nghĩa Kinh Pháp Hoa
Kinh Pháp Hoa (Diệu Pháp Liên Hoa Kinh) là bộ kinh quan trọng nhất của Phật giáo Đại thừa, dạy về Diệu Pháp - pháp mầu nhiệm như hoa sen, khẳng định tất cả chúng sanh đều có Phật tánh, có khả năng thành Phật. Kinh nhấn mạnh "nhất thừa" - con đường duy nhất dẫn đến giác ngộ, qua các phương tiện của Phật để dẫn dắt chúng sanh từ tam thừa (Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát) về nhất thừa, phá bỏ chấp trước, mang lại bình đẳng và lợi ích cho tất cả.
Toàn văn Phẩm Dược Thảo Dụ Thứ Năm
Lúc ấy, ngài Ma Ha Ca Diếp và các vị đại đệ tử, được Phật thọ ký, vui mừng hớn hở, từ chỗ ngồi đứng dậy, đến trước Phật, đầu mặt lạy chân Phật, chắp tay cung kính mà bạch Phật rằng:
"Thế Tôn! Chúng con là hàng Thanh Văn, tuổi cao lớn, tự cho đã được Niết Bàn không còn chi nữa, nên chẳng hướng cầu Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Thế Tôn từ xưa nói pháp đã lâu, lúc ngồi đây thân mỏi mệt, chỉ quán các pháp không, vô tướng, vô tác, chẳng dậy nổi lòng vui vẻ. Vì sao? Thế Tôn trước khiến chúng con ra khỏi tam giới được chứng Niết Bàn, nay tuổi đã già, đối với Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác mà Phật dạy các Bồ Tát, chẳng sanh lòng ưa thích. Chúng con nay ở trước Phật nghe cho các Thanh Văn thọ ký thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, lòng rất vui mừng được điều chưa từng có. Chúng con bất chợt mong, bỗng được tai nghe pháp quí báu này.
Thế Tôn! Chúng con nay xin nói thí dụ để rõ nghĩa đó. Giả sử có người đến nơi bạn tốt, say rượu nằm ngủ. Bấy giờ bạn tốt có việc quan phải đi, lấy ngọc vô giá buộc trong vạt áo người say làm món tặng rồi mới đi. Người say nằm đó không hay biết chi hết. Tỉnh dậy đi lang thang đến nước khác, vì cơm áo phải tìm kiếm nhọc nhằn, rất khó khăn mới được chút ít. Nếu có được thì lòng rất vui mừng. Tình cờ gặp lại bạn cũ, bạn nói: Ông kia sao mà khổ sở vì cơm áo như vậy. Ta xưa muốn cho ông được an vui, tự do dùng của, ngày nọ tháng nọ lấy ngọc vô giá buộc trong vạt áo ông, nay vẫn còn đó mà ông chẳng hay, lại nhọc nhằn tìm kiếm khổ sở như vậy, rất là dại. Ông nay có thể đem ngọc đổi chác, thường được như ý, không thiếu thốn nữa.
Phật cũng vậy, khi làm Bồ Tát dạy chúng con phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, mà chúng con liền quên, chẳng hay chẳng biết. Được đạo A La Hán tự cho đã diệt độ, nhọc nhằn tự cấp rất khó, chỉ được chút ít. Nhưng chí nguyện Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác vẫn chưa mất hẳn. Nay Thế Tôn khiến chúng con tỉnh ngộ mà nói rằng: Các Tỳ Kheo! Pháp các ông được chẳng phải rốt ráo. Ta từ lâu khiến các ông trồng căn lành Phật, dùng phương tiện hiện bày tướng Niết Bàn, mà các ông tự cho thật là diệt độ.
Thế Tôn! Chúng con nay mới biết thật là Bồ Tát, được thọ ký thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Vì nhân duyên đó lòng rất vui mừng được điều chưa từng có."
Lúc ấy Đại Ca Diếp muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Chúng con hôm nay đây
Nghe tiếng Phật dạy bảo
Vui mừng nhảy nhót mừng
Được điều chưa từng có
Phật nói Thanh Văn chúng
Sẽ được thành Phật quả
Vô thượng báu không cầu
Mà tự nhiên được đến.
Chúng con được nghe pháp
Vô lậu bậc nhất ấy
Vui mừng không xiết kể
Ví như người trẻ nhỏ
Không hiểu biết gì hết
Từ cha mẹ được ngọc
Quí báu vô giá trị
Nhưng chẳng hay biết gì
Người ấy lớn lên rồi
Đi chơi khắp bốn phương
Xa cách cha mẹ ruột
Lang thang các nước khác
Ăn xin tự nuôi sống
Khó được như ý mình
Mất ngọc trong vạt áo
Lang thang khắp nơi nơi
May gặp lại cha ruột
Cha nay giàu lớn lắm
Của cải rất vô lượng
Các thứ ngũ dục tài
Kho đều chứa đầy dẫy
Con nay nghèo khổ sở
Lang thang khắp nơi chốn
Cha liền biết con lòng
Muốn khiến con giàu có
Liền dùng các phương tiện
Khiến con gần gũi mình
Sau bảo các con rằng
Đây là con ta thật
Bất chợt trở về đây
Của cải trong kho ta
Tùy ý con xuất nhập
Con nhớ nghèo khổ xưa
Chí thấp kém chưa từng
Nay được của cha để
Lòng rất đổi vui mừng
Phật thường thương chúng con
Nói chúng con vô tội
Ở trong các tội lỗi
Tu tập căn lành nhỏ
Phật biết chúng con lòng
Chí nguyện thấp kém kia
Chưa từng nói với chúng
Con sẽ được thành Phật
Nói chúng con được hết
Vô lậu diệt độ rồi
Từ Phật miệng sanh ra
Từ pháp hóa sanh ra
Được phần pháp của Phật
Chúng con tuy nói Niết Bàn
Nhưng chẳng mong cầu đó
Tự cho đã đầy đủ
Như người dại kia vậy
Vì thế trải ngày dài
Chẳng hướng cầu Đại thừa
Chúng con vì Tỳ Kheo
Nói đạo Vô thượng đó
Các ông được nghe pháp
Tùy thuận dạy người khác
Các ông ở trong đó
Dần dần vào Phật đạo
Như cha thương các con
Dùng phương tiện nhỏ kia
Dẫn dắt lòng chúng con
Khiến được quả Phật lớn
Chúng con tuy tin Phật
Theo Phật pháp mà tu
Nhưng chẳng hay biết chi
Đối với đạo chí thượng
Phật mở bày khiến ngộ
Vì chúng con nói thí dụ
Để rõ nghĩa ấy vậy
Như người nghèo đến bạn
Bạn buộc ngọc trong áo
Rồi đi nước khác xa
Người nghèo lang thang xin
Khổ sở tự nuôi sống
Được ít tự cho đủ
Chẳng cầu vật tốt hơn
Chẳng hay ngọc trong áo
Bạn thấy bảo rằng: Dại
Ngọc vô giá ta buộc
Trong áo ông vẫn còn
Nay ông nghèo khổ sở
Dại nên mới như vậy
Ông đem ngọc ấy đổi
Mua sắm vật cần dùng
Thường được như ý muốn
Không thiếu thốn chi hết
Phật cũng lại như vậy
Làm Bồ Tát thuở xưa
Dạy chúng con phát tâm
Vô thượng Chánh đẳng giác
Chúng con liền quên mất
Chẳng hay chẳng biết chi
Được A La Hán quả
Tự cho đã đầy đủ
Vẫn còn tâm Đại thừa
Chưa từng dứt hết hẳn
Phật khiến chúng con tỉnh
Niết Bàn như ngày nghỉ
Sau sẽ được Phật trí
Chúng con hôm nay được
Làm con Phật chân thật
Nghe pháp thọ ký ấy
Lòng rất đổi vui mừng.
Lợi lạc của việc nghe và trì niệm kinh
Việc nghe và trì niệm Kinh Pháp Hoa mang lại lợi ích vô lượng: tăng trưởng trí huệ, diệt trừ tội chướng, được chư Phật hộ niệm, trồng căn lành, vãng sanh Tịnh độ, dẫn đến vãng sanh Cực Lạc, chứng quả Bồ Đề, độ thoát chúng sanh, và đạt giác ngộ viên mãn, như hoa sen nở rộ giữa bùn lầy.
By Nguoi Mien TrungGiải thích ngắn gọn ý nghĩa Kinh Pháp Hoa
Kinh Pháp Hoa (Diệu Pháp Liên Hoa Kinh) là bộ kinh quan trọng nhất của Phật giáo Đại thừa, dạy về Diệu Pháp - pháp mầu nhiệm như hoa sen, khẳng định tất cả chúng sanh đều có Phật tánh, có khả năng thành Phật. Kinh nhấn mạnh "nhất thừa" - con đường duy nhất dẫn đến giác ngộ, qua các phương tiện của Phật để dẫn dắt chúng sanh từ tam thừa (Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát) về nhất thừa, phá bỏ chấp trước, mang lại bình đẳng và lợi ích cho tất cả.
Toàn văn Phẩm Dược Thảo Dụ Thứ Năm
Lúc ấy, ngài Ma Ha Ca Diếp và các vị đại đệ tử, được Phật thọ ký, vui mừng hớn hở, từ chỗ ngồi đứng dậy, đến trước Phật, đầu mặt lạy chân Phật, chắp tay cung kính mà bạch Phật rằng:
"Thế Tôn! Chúng con là hàng Thanh Văn, tuổi cao lớn, tự cho đã được Niết Bàn không còn chi nữa, nên chẳng hướng cầu Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Thế Tôn từ xưa nói pháp đã lâu, lúc ngồi đây thân mỏi mệt, chỉ quán các pháp không, vô tướng, vô tác, chẳng dậy nổi lòng vui vẻ. Vì sao? Thế Tôn trước khiến chúng con ra khỏi tam giới được chứng Niết Bàn, nay tuổi đã già, đối với Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác mà Phật dạy các Bồ Tát, chẳng sanh lòng ưa thích. Chúng con nay ở trước Phật nghe cho các Thanh Văn thọ ký thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, lòng rất vui mừng được điều chưa từng có. Chúng con bất chợt mong, bỗng được tai nghe pháp quí báu này.
Thế Tôn! Chúng con nay xin nói thí dụ để rõ nghĩa đó. Giả sử có người đến nơi bạn tốt, say rượu nằm ngủ. Bấy giờ bạn tốt có việc quan phải đi, lấy ngọc vô giá buộc trong vạt áo người say làm món tặng rồi mới đi. Người say nằm đó không hay biết chi hết. Tỉnh dậy đi lang thang đến nước khác, vì cơm áo phải tìm kiếm nhọc nhằn, rất khó khăn mới được chút ít. Nếu có được thì lòng rất vui mừng. Tình cờ gặp lại bạn cũ, bạn nói: Ông kia sao mà khổ sở vì cơm áo như vậy. Ta xưa muốn cho ông được an vui, tự do dùng của, ngày nọ tháng nọ lấy ngọc vô giá buộc trong vạt áo ông, nay vẫn còn đó mà ông chẳng hay, lại nhọc nhằn tìm kiếm khổ sở như vậy, rất là dại. Ông nay có thể đem ngọc đổi chác, thường được như ý, không thiếu thốn nữa.
Phật cũng vậy, khi làm Bồ Tát dạy chúng con phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, mà chúng con liền quên, chẳng hay chẳng biết. Được đạo A La Hán tự cho đã diệt độ, nhọc nhằn tự cấp rất khó, chỉ được chút ít. Nhưng chí nguyện Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác vẫn chưa mất hẳn. Nay Thế Tôn khiến chúng con tỉnh ngộ mà nói rằng: Các Tỳ Kheo! Pháp các ông được chẳng phải rốt ráo. Ta từ lâu khiến các ông trồng căn lành Phật, dùng phương tiện hiện bày tướng Niết Bàn, mà các ông tự cho thật là diệt độ.
Thế Tôn! Chúng con nay mới biết thật là Bồ Tát, được thọ ký thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Vì nhân duyên đó lòng rất vui mừng được điều chưa từng có."
Lúc ấy Đại Ca Diếp muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Chúng con hôm nay đây
Nghe tiếng Phật dạy bảo
Vui mừng nhảy nhót mừng
Được điều chưa từng có
Phật nói Thanh Văn chúng
Sẽ được thành Phật quả
Vô thượng báu không cầu
Mà tự nhiên được đến.
Chúng con được nghe pháp
Vô lậu bậc nhất ấy
Vui mừng không xiết kể
Ví như người trẻ nhỏ
Không hiểu biết gì hết
Từ cha mẹ được ngọc
Quí báu vô giá trị
Nhưng chẳng hay biết gì
Người ấy lớn lên rồi
Đi chơi khắp bốn phương
Xa cách cha mẹ ruột
Lang thang các nước khác
Ăn xin tự nuôi sống
Khó được như ý mình
Mất ngọc trong vạt áo
Lang thang khắp nơi nơi
May gặp lại cha ruột
Cha nay giàu lớn lắm
Của cải rất vô lượng
Các thứ ngũ dục tài
Kho đều chứa đầy dẫy
Con nay nghèo khổ sở
Lang thang khắp nơi chốn
Cha liền biết con lòng
Muốn khiến con giàu có
Liền dùng các phương tiện
Khiến con gần gũi mình
Sau bảo các con rằng
Đây là con ta thật
Bất chợt trở về đây
Của cải trong kho ta
Tùy ý con xuất nhập
Con nhớ nghèo khổ xưa
Chí thấp kém chưa từng
Nay được của cha để
Lòng rất đổi vui mừng
Phật thường thương chúng con
Nói chúng con vô tội
Ở trong các tội lỗi
Tu tập căn lành nhỏ
Phật biết chúng con lòng
Chí nguyện thấp kém kia
Chưa từng nói với chúng
Con sẽ được thành Phật
Nói chúng con được hết
Vô lậu diệt độ rồi
Từ Phật miệng sanh ra
Từ pháp hóa sanh ra
Được phần pháp của Phật
Chúng con tuy nói Niết Bàn
Nhưng chẳng mong cầu đó
Tự cho đã đầy đủ
Như người dại kia vậy
Vì thế trải ngày dài
Chẳng hướng cầu Đại thừa
Chúng con vì Tỳ Kheo
Nói đạo Vô thượng đó
Các ông được nghe pháp
Tùy thuận dạy người khác
Các ông ở trong đó
Dần dần vào Phật đạo
Như cha thương các con
Dùng phương tiện nhỏ kia
Dẫn dắt lòng chúng con
Khiến được quả Phật lớn
Chúng con tuy tin Phật
Theo Phật pháp mà tu
Nhưng chẳng hay biết chi
Đối với đạo chí thượng
Phật mở bày khiến ngộ
Vì chúng con nói thí dụ
Để rõ nghĩa ấy vậy
Như người nghèo đến bạn
Bạn buộc ngọc trong áo
Rồi đi nước khác xa
Người nghèo lang thang xin
Khổ sở tự nuôi sống
Được ít tự cho đủ
Chẳng cầu vật tốt hơn
Chẳng hay ngọc trong áo
Bạn thấy bảo rằng: Dại
Ngọc vô giá ta buộc
Trong áo ông vẫn còn
Nay ông nghèo khổ sở
Dại nên mới như vậy
Ông đem ngọc ấy đổi
Mua sắm vật cần dùng
Thường được như ý muốn
Không thiếu thốn chi hết
Phật cũng lại như vậy
Làm Bồ Tát thuở xưa
Dạy chúng con phát tâm
Vô thượng Chánh đẳng giác
Chúng con liền quên mất
Chẳng hay chẳng biết chi
Được A La Hán quả
Tự cho đã đầy đủ
Vẫn còn tâm Đại thừa
Chưa từng dứt hết hẳn
Phật khiến chúng con tỉnh
Niết Bàn như ngày nghỉ
Sau sẽ được Phật trí
Chúng con hôm nay được
Làm con Phật chân thật
Nghe pháp thọ ký ấy
Lòng rất đổi vui mừng.
Lợi lạc của việc nghe và trì niệm kinh
Việc nghe và trì niệm Kinh Pháp Hoa mang lại lợi ích vô lượng: tăng trưởng trí huệ, diệt trừ tội chướng, được chư Phật hộ niệm, trồng căn lành, vãng sanh Tịnh độ, dẫn đến vãng sanh Cực Lạc, chứng quả Bồ Đề, độ thoát chúng sanh, và đạt giác ngộ viên mãn, như hoa sen nở rộ giữa bùn lầy.