
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Tôi có người thân vừa ra đi cách đây nửa năm sau gần năm năm chống chỏi với Alzheimer. Căn bịnh thật lạ kỳ; bệnh nhân từ từ mất đi trí nhớ từ những thứ vặt vãnh như tên gọi (mà ta thường cho là vì đãng trí), dần dà cho đến khi quên đi đứng, quên nuốt thức ăn, và cuối cùng là quên thở.
Bệnh nhân là một người bị cầm tù trong nỗi quên.
Tôi nhớ có một cuốn phim về một nhà nhạc sĩ tài hoa đã bị hủy diệt vì căn bịnh oái oăm này.
Và tôi tưởng tượng: tôi là bệnh nhân, với tất cả những gì tôi muốn nói với người yêu của mình, nhưng căn bịnh đã cướp đi cái khả năng đó. Tôi chỉ còn có sự im lặng và những mù mịt, nỗi tức giận vì tù túng, nỗi đau khổ vì không được cảm thông, nỗi buồn rầu vì biết con dốc chỉ đi xuống, nỗi sợ hãi vì con đường sẽ hết lối.
Lại nghe Minh Nguyệt hát mà lòng thấy thê thảm quá: Lại đây bên em, nhớ nói cho ta nghe thêm bao nhiêu lời nồng quyến luyến. Sẽ thấy không lâu, anh ơi, đôi ta đành phải quên nhau. Rồi lòng đớn đau…
Lại Gần Hôn Em
Viens m’embrasser
By NT: Tôi có người thân vừa ra đi cách đây nửa năm sau gần năm năm chống chỏi với Alzheimer. Căn bịnh thật lạ kỳ; bệnh nhân từ từ mất đi trí nhớ từ những thứ vặt vãnh như tên gọi (mà ta thường cho là vì đãng trí), dần dà cho đến khi quên đi đứng, quên nuốt thức ăn, và cuối cùng là quên thở.
Bệnh nhân là một người bị cầm tù trong nỗi quên.
Tôi nhớ có một cuốn phim về một nhà nhạc sĩ tài hoa đã bị hủy diệt vì căn bịnh oái oăm này.
Và tôi tưởng tượng: tôi là bệnh nhân, với tất cả những gì tôi muốn nói với người yêu của mình, nhưng căn bịnh đã cướp đi cái khả năng đó. Tôi chỉ còn có sự im lặng và những mù mịt, nỗi tức giận vì tù túng, nỗi đau khổ vì không được cảm thông, nỗi buồn rầu vì biết con dốc chỉ đi xuống, nỗi sợ hãi vì con đường sẽ hết lối.
Lại nghe Minh Nguyệt hát mà lòng thấy thê thảm quá: Lại đây bên em, nhớ nói cho ta nghe thêm bao nhiêu lời nồng quyến luyến. Sẽ thấy không lâu, anh ơi, đôi ta đành phải quên nhau. Rồi lòng đớn đau…
Lại Gần Hôn Em
Viens m’embrasser