khàn hết cả cổ nhưng beat đã quá
Biển chiều muộn quê mình.
Anh thanh niên trẻ với linh hồn già cỗi
Lúc nói cười lúc lặng nhìn chốn xa xôi
Bước đi đi, đi đi, bước chân anh vốn đã vội
Giờ ở cái chỗ này hay chỗ này có gì vui đâu
Giam cầm trong nỗi đau dù quá khứ cố vùi sâu
Giờ thì, giờ thì nhìn xung quanh xem thế giới cũng thay đổi nhiều và mấy thằng còn là anh em
Đời mà, bèo dạt và mây trôi
Ba chìm và bảy nổi,
Huống gì,
Cuộc đời này là đại dương, chẳng bao giờ hết lênh đênh
Và bước chân chẳng bao giờ hết chênh vênh
Thuyền vượt giông nhưng chẳng bao giờ hết sợ sóng
Gió da diết mãi sao chẳng thể thỏa nỗi nhớ mong
Và nội tâm, dạy cho mình bài vỡ lòng
Bao mâu thuẫn dày xé, giết ước mơ ngày bé
Để lẫn lộn buồn vui, lớn rồi họ dạy mình luồn cúi
Trong những đêm đen lạc lối chẳng thể nào mà khác được
Có những con đường lạc lõng và những đôi chân lạc bước
Đời đàn ông phong sương chẳng có gì nhưng
Thằng đàn ông là gì khi lời hứa không còn trọng lượng
Tao đã làm những việc chỉ đơn giản vì tình yêu
Và từ chối những điều người ta dâng hai tay kính biếu
Vậy tao làm thế làm đéo gì vì thực ra cũng chẳng có lý do
Chỉ là trời cho tao đôi mắt sáng và
Trò chơi mày làm tao chán
Luật chơi làm tao ngao ngán
Tâm hồn tự do là đéo bao giờ thích rào cản
Chẳng thể nào thay thế kinh nghiệm chỉ bằng vài lời bảo ban
Muốn trải nghiệm phải giết được chết cái ngạo mạn
Phải giết chết hết linh thiêng để tao biết mình phàm trần
Tao đã học lí lẽ trước rồi tao học cách cảm nhận
Cũng muốn thấy được những thứ to lớn hơn mày
Và to lớn hơn tao
Thấy được cái sự hỗn loạn trong yên bình
Để điềm đạm trong cơn bão, homies