
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Ballad of the Sad Young Men mở đầu với mấy câu:
Sing a song of sad young men – glasses full of rye. All the news is bad again; kiss your dream goodbye. (Hãy hát một bài cho bầy trai trẻ đang sầu buồn, bên ly whiskey đầy. Chẳng còn tin gì tốt lành nữa, đừng mơ tưởng chi cho tương lai)
Tôi nghe lần đầu qua tiếng hát của Rickie Lee Jones; tiếng hát có một không khí nhầy nhụa của nước miếng, cái cay xè của khói thuốc lá, cái lãng đãng của hơi men. Nghĩa là tiếng hát có đầy ngôn ngữ không lời để chuyên chở một bài hát về sự thất vọng trong đời sống.
Bài hát này được viết bởi nhà thơ Fran Landesman, một nhà thơ của Beat Generation, cùng thời với Allen Ginsberg và Jack Kerouac. Vì vậy, ca từ đọc như là một bản thi ca cho một thế hệ đã đi lạc, một thế hệ mắc kẹt giữa Đệ Nhị Thế Chiến và chiến tranh Việt Nam.
Một ca khúc chịu ảnh hưởng ít nhiều từ The Waste Land của thi sĩ T. S. Eliots và All the Sad Young Men của F. Scott Fitzgerald. Không gian của ca khúc lạnh nhạt hờ hững (apathy) che dấu những lo âu bấc trắc (angst) không lối thoát. Những hình ảnh của bầy con trai “trôi dạt qua thành phố”, “uống cho cạn đêm tối”, “cố gắng không chìm trong cơn say”, “mắc nghẹn với xuân thì”, “ngớ ngẩn diễn trò ái ân”; một cái nhìn khách quan, hầu như cũng lãnh đạm không kém.
Một ca khúc trong vở nhạc kịch The Nervous Set, vở nhạc kịch đầu tiên về thế hệ này.
Lần đầu nghe nó, tôi rất dững dưng vì cái không khí hờ hững. Nhưng dần dà những âm vang như bám rễ, những hình ảnh chập chờn như những thước phim lặp đi lặp lại. Một phần nữa, những ca sĩ trình diễn ca khúc này là những người tôi thích nghe như Roberta Flack, Kurt Elling, Boz Scaggs, Nils Landgren, và Rickie Lee Jones như đã nói.
Nó thật như một món rượu khó nuốt nhưng uống lâu thì thành ra nghiện. Thế thôi.
Lời Ca Cho Bầy Trai Trẻ
Ballad of the Sad Young Men
By NT: Ballad of the Sad Young Men mở đầu với mấy câu:
Sing a song of sad young men – glasses full of rye. All the news is bad again; kiss your dream goodbye. (Hãy hát một bài cho bầy trai trẻ đang sầu buồn, bên ly whiskey đầy. Chẳng còn tin gì tốt lành nữa, đừng mơ tưởng chi cho tương lai)
Tôi nghe lần đầu qua tiếng hát của Rickie Lee Jones; tiếng hát có một không khí nhầy nhụa của nước miếng, cái cay xè của khói thuốc lá, cái lãng đãng của hơi men. Nghĩa là tiếng hát có đầy ngôn ngữ không lời để chuyên chở một bài hát về sự thất vọng trong đời sống.
Bài hát này được viết bởi nhà thơ Fran Landesman, một nhà thơ của Beat Generation, cùng thời với Allen Ginsberg và Jack Kerouac. Vì vậy, ca từ đọc như là một bản thi ca cho một thế hệ đã đi lạc, một thế hệ mắc kẹt giữa Đệ Nhị Thế Chiến và chiến tranh Việt Nam.
Một ca khúc chịu ảnh hưởng ít nhiều từ The Waste Land của thi sĩ T. S. Eliots và All the Sad Young Men của F. Scott Fitzgerald. Không gian của ca khúc lạnh nhạt hờ hững (apathy) che dấu những lo âu bấc trắc (angst) không lối thoát. Những hình ảnh của bầy con trai “trôi dạt qua thành phố”, “uống cho cạn đêm tối”, “cố gắng không chìm trong cơn say”, “mắc nghẹn với xuân thì”, “ngớ ngẩn diễn trò ái ân”; một cái nhìn khách quan, hầu như cũng lãnh đạm không kém.
Một ca khúc trong vở nhạc kịch The Nervous Set, vở nhạc kịch đầu tiên về thế hệ này.
Lần đầu nghe nó, tôi rất dững dưng vì cái không khí hờ hững. Nhưng dần dà những âm vang như bám rễ, những hình ảnh chập chờn như những thước phim lặp đi lặp lại. Một phần nữa, những ca sĩ trình diễn ca khúc này là những người tôi thích nghe như Roberta Flack, Kurt Elling, Boz Scaggs, Nils Landgren, và Rickie Lee Jones như đã nói.
Nó thật như một món rượu khó nuốt nhưng uống lâu thì thành ra nghiện. Thế thôi.
Lời Ca Cho Bầy Trai Trẻ
Ballad of the Sad Young Men