"Một buổi chiều thu. Mặt trời đã lặn; gió may thổi rợn người. Cách độ mươi bước về phía đầu làng Thần Quyết, dựa vào một cái hồ rộng ăn thông ra sông, ngôi đền của làng ẩn trong một rừng cây um tùm, âm u, lạnh lẽo trong khói sương.
…
Các cụ kỳ mục mặt như chàm đổ, lạnh toát cả người. Dân làng dần dần đến đã đông đủ, nét mặt người nào cũng không giấu nổi vẻ lo sợ nặng nề. Làng sắp rút thăm để xem người con gái nào phải đem ra hiến cho vị thần ăn thịt. Trước hương án bày ở sân điếm, ông tiên chỉ đã khấn xong. Lễ bái đã vọng hết. Mọi người chờ như những kẻ tội nhân sắp bị đem ra pháp trường.
…
Ngày mới đến hung thần đã báo mộng cho vị tiên chỉ, bắt dân mỗi tháng phải nộp một con lợn sống nhớn, và mỗi năm, về mùa thu, một người con gái tân."
Một câu chuyện mở đầu bằng nỗi sợ hãi và sự ám ảnh của con người về một "vị thần" chưa rõ tên, rõ mặt nhưng được kết thúc với lòng hân hoan và sự thán phục trước tinh thần can đảm và lòng quả cảm của một cô gái bé nhỏ. Bác Nguyễn Huy Tưởng mô tả câu chuyện của cô Thứ vừa dũng cảm, vừa quả quyết, khác với những cô gái bé nhỏ từng được hiến cho hung thần trong làng khi đứng trước nỗi sợ của mình với cái chết và mong muốn giải thoát cho mình và cho những người chị em sau này. Chúng mình hãy cùng lắng nghe câu chuyện này qua giọng đọc của chị Thảo - hay chị Gà nhé ❤
Chúc các bạn ngủ ngon.