Nhớ một người …không biết người ấy có nhớ mình không?
T không biết cảm xúc này phải diễn ta như thế nào vì nó lạ lắm.
Đó là khi t ngồi ở quán cafe, t muốn viết một thứ gì đó nhưng không thể viết vì câu chuyện của của chúng ta chưa đủ dài. T nghĩ về cậu thật lâu và t nhớ cậu.
Đó là khi t đi làm về muộn, lang thang trên đường tìm quán ăn mà không định hình được mình sẽ ăn gì. T muốn lúc đó cậu có thể đi ăn cùng t.
Đó là khi t nhận được những dự án mới, t muốn đi đâu đó, là khi t làm việc xong,…t muốn nhắn tin kể cho cậu nghe về hôm nay của t diễn ra như thế nào, có vấn đề gì hay không. Và t cũng kể cho cậu nghe, t nhìn cuộc sống này bằng những xúc cảm gì? t muốn cậu biết và cùng chia sẻ nó với t.
T cũng muốn biết ngày hôm nay của cậu như thế nào? có điều gì đặc biệt không. Hay đơn giản ngồi nghe những sở thích của cậu, thú vị đấy…
T thương c đến mức quên mất việc phải yêu bản thân. Với t, cảm xúc chính là thứ minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu.
Nếu t thích ai đó nhất định thì sẽ nói cho họ biết, không cần họ phải thích lại mình. Chỉ là t đang yêu, yêu một cách tự nhiên nhất.
Đôi khi chữ tình yêu không nhất thiết phải đứng cùng nhau, mình trao tình nhưng người không đáp lại chữ yêu.