
Sign up to save your podcasts
Or


Thưa quý thính giả,
Có một câu chuyện được ghi lại trong cả bốn sách Phúc Âm tôi muốn chia sẻ với quý vị hôm nay. Đó là câu chuyện Chúa Giê-xu cung cấp thức ăn cho đoàn người đông đảo. Phúc Âm Giăng ghi lại câu chuyện như sau:
Sau đó, Đức Chúa Giê-xu đi qua bờ bên kia biển Ga-li-lê, tức là biển Ti-bê-ri-át. Một đoàn người rất đông đi theo Ngài, vì họ đã từng thấy các dấu lạ Ngài làm cho những người bệnh. Đức Chúa Giê-xu ngước mắt lên, thấy một đoàn người rất đông đến với Ngài, Ngài nói với Phi-líp: “Chúng ta phải mua bánh ở đâu để cho những người nầy ăn?” Ngài nói như vậy để thử Phi-líp chứ Ngài đã biết điều mình sẽ làm rồi. Phi-líp thưa: “Hai trăm đơ-ni-ê bánh cũng không đủ cho mỗi người một ít.” Anh-rê, em của Si-môn Phi-e-rơ, một trong các môn đồ, thưa rằng: “Có một cậu bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng đông người như thế nầy thì ngần ấy có thấm vào đâu?” Đức Chúa Giê-xu bảo: “Hãy truyền cho mọi người ngồi xuống.” Chỗ nầy có nhiều cỏ. Vậy dân chúng ngồi xuống, số lượng ước chừng năm nghìn. Đức Chúa Giê-xu cầm bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người đã ngồi, cá cũng được phân phát như vậy, ai muốn bao nhiêu tùy ý. Khi họ ăn đã no, Ngài bảo các môn đồ: “Hãy thu nhặt lại những miếng bánh thừa để không bị mất chút nào.” Vậy, họ thu nhặt hết những miếng vụn của năm chiếc bánh lúa mạch mà người ta ăn còn thừa, chứa đầy mười hai giỏ. Những người thấy dấu lạ Đức Chúa Giê-xu đã làm thì nói: “Đây chính là Đấng tiên tri phải đến thế gian.” Đức Chúa Giê-xu nhận biết rằng họ sắp đến bắt ép Ngài làm vua nên lánh lên núi một mình (Phúc Âm Giăng 6:1-15)
Đó là câu chuyện Chúa Giê-xu cung cấp thức ăn cho 5,000 người được ghi trong Phúc Âm Giăng Chương thứ 6. Đây là một câu chuyện thú vị nói về nan đề trong đời sống và cách Chúa giải quyết nan đề. Trong khoảng thời gian ba năm Chúa Giê-xu thi hành chức vụ của Ngài tại thế, luôn luôn có một đoàn người đông đảo theo Chúa. Họ theo Chúa vì tò mò, họ theo Chúa để được chữa bệnh và họ cũng theo Chúa vì được bánh ăn như chúng ta sẽ thấy. Riêng trong câu chuyện nầy, Kinh Thánh cho biết:
Một đoàn người rất đông đi theo Ngài, vì họ đã từng thấy các dấu lạ Ngài làm cho những người bệnh (câu 2)
Phúc Âm Mác chương 6, ghi thêm chi tiết câu chuyện như sau:
Vừa ra khỏi thuyền, Đức Chúa Giê-xu thấy đoàn dân đông thì cảm thương họ, vì họ như chiên không có người chăn. Ngài bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. Khi trời về chiều, các môn đồ đến thưa với Ngài: “Nơi nầy hoang vắng mà trời đã chiều rồi, xin Thầy cho dân chúng về để họ đi vào các vùng quê, làng mạc lân cận mua thức ăn.” Nhưng Ngài bảo: “Chính các con hãy cho họ ăn” (Phúc Âm Mác 6:34-37)
Đoàn người theo Chúa trong một ngày dài, đến cuối ngày, họ mệt và đói cần phải ăn uống. Môn đệ của Chúa đề nghị Chúa cho đoàn dân về để mua thức ăn, nhưng Chúa bảo: “Chính các con hãy cho họ ăn.” Trước đó, Kinh Thánh cho biết: “Đức Chúa Giê-xu thấy đoàn dân đông thì cảm thương họ, vì họ như chiên không có người chăn.” Cho đoàn người về là điều hợp lý nhưng Chúa Giê-xu cảm thương đoàn người đông đảo đang mệt và đói nên Chúa bảo các môn đệ: “Chính các con hãy cho họ ăn.” Điều nầy nghĩa là Chúa sẽ thực hiện một phép lạ để cho đoàn người đông đảo ăn nhưng Chúa nói như vậy để thử môn đệ của Ngài.
Nhiều lúc trong đời sống, chúng ta phải đối diện với khó khăn, không biết xoay xở thế nào. Chúng ta thấy mình bó tay. Thật ra đó là lúc Chúa thử thách chúng ta, để chúng ta có thêm đức tin nơi Chúa. Đức tin nơi Chúa vì vậy là điều cần thiết để vượt qua những khó khăn trong đời sống.
Chi tiết tiếp theo trong câu chuyện là điều thật thú vị, đó là việc, “Có một cậu bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá.” Đây chắc hẳn là phần ăn của cậu bé nhưng khi môn đệ Chúa đi hỏi thăm thì cậu bé đã sẵn sàng trao phần ăn đó có lẽ là để cho người cần hơn chứ cậu bé không biết gì đến việc Chúa sẽ thực hiện phép lạ hóa bánh ra nhiều.
Câu chuyện Chúa hóa bánh ra nhiều bắt đầu từ tấm lòng yêu thương, biết chia sẻ của một cậu bé. Từ một phần ăn ít ỏi, Chúa Giê-xu đã thực hiện phép lạ nuôi ăn đoàn người đông đảo. Những gì nhỏ bé trong bàn tay của Chúa sẽ đem lại những kết quả lớn lao. Việc làm của cậu bé, dạy chúng ta hai điều:
o Phải biết chia sẻ, sống với tinh thần chia sẻ, quan tâm đến người khác, để ý đến nhu cầu của người khác, không phải chỉ biết có mình
o Những gì chúng ta có, có thể là nhỏ bé, ít oi, nhưng trong bàn tay của Chúa có thể đem lại phúc lợi to lớn cho nhiều người
Câu chuyện Chúa Giê-xu hóa bánh cho 5,000 người ăn tiếp tục như sau:
Đức Chúa Giê-xu bảo: “Hãy truyền cho mọi người ngồi xuống.” Chỗ nầy có nhiều cỏ. Vậy dân chúng ngồi xuống, số lượng ước chừng năm nghìn. Đức Chúa Giê-xu cầm bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người đã ngồi, cá cũng được phân phát như vậy, ai muốn bao nhiêu tùy ý. Khi họ ăn đã no, Ngài bảo các môn đồ: “Hãy thu nhặt lại những miếng bánh thừa để không bị mất chút nào.” Vậy, họ thu nhặt hết những miếng vụn của năm chiếc bánh lúa mạch mà người ta ăn còn thừa, chứa đầy mười hai giỏ.
Hai điểm khác chúng ta ghi nhận trong câu chuyện nầy là:
o Chúa Giê-xu chẳng những cung cấp thức ăn đầy đủ cho đoàn người đông đảo, Chúa cũng ban cho họ thức ăn dư dật: “Họ thu nhặt hết những miếng vụn của năm chiếc bánh lúa mạch mà người ta ăn còn thừa, chứa đầy mười hai giỏ”
o Chúa cũng ra lệnh: “Hãy thu nhặt lại những miếng bánh thừa để không bị mất chút nào.” Mặc dù có quyền năng để cung cấp thức ăn, Chúa cũng dạy bài học đừng phí phạm khi chúng ta có dư dật.
Các môn đệ của Chúa Giê-xu phải đối diện với một nan đề lớn đó là phải cung cấp thức ăn cho 5,000 người cùng một lúc. Đây là một thách thức lớn cho con người, nhưng Chúa Giê-xu là Đấng toàn năng đã thực hiện phép lạ để cho đoàn người đông đảo ăn no nê. Chúa dựa vào phần chia sẻ ít oi của đứa bé để thực hiện phép lạ của Ngài. Chúng ta cũng cần biết chia sẻ như vậy để qua chúng ta, Chúa có thể ban phước cho người khác.
Câu chuyện Chúa hóa bánh cho 5,000 người ăn kết thúc với câu:
Những người thấy dấu lạ Đức Chúa Giê-xu đã làm thì nói: “Đây chính là Đấng tiên tri phải đến thế gian.” Đức Chúa Giê-xu nhận biết rằng họ sắp đến bắt ép Ngài làm vua nên lánh lên núi một mình.
Đáp ứng của đoàn người được Chúa cho ăn no nê là muốn tôn Chúa làm vua. Có thể nói đây là Vua Bánh vì Chúa là vua sẽ có bánh ăn luôn. Nhưng đây là lời Chúa phán cho họ sau đó:
Đừng làm việc vì thức ăn hay hư nát, mà vì thức ăn còn mãi đến sự sống đời đời, là thức ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi (Phúc Âm Giăng 6:27)
Bánh là thức ăn cho thể xác sẽ hư nát, không còn. Điều chúng ta cần là Bánh Hằng Sống là chính Chúa Giê-xu. Chúa phán:
Ta là bánh của sự sống. Ai đến với Ta chẳng hề đói, ai tin Ta chẳng hề khát (Phúc Âm Giăng 6:35)
Mục sư Nguyễn Thỉ
The post Năm Cái Bánh appeared first on Phát Thanh Tin Lành.
By Thưa quý thính giả,
Có một câu chuyện được ghi lại trong cả bốn sách Phúc Âm tôi muốn chia sẻ với quý vị hôm nay. Đó là câu chuyện Chúa Giê-xu cung cấp thức ăn cho đoàn người đông đảo. Phúc Âm Giăng ghi lại câu chuyện như sau:
Sau đó, Đức Chúa Giê-xu đi qua bờ bên kia biển Ga-li-lê, tức là biển Ti-bê-ri-át. Một đoàn người rất đông đi theo Ngài, vì họ đã từng thấy các dấu lạ Ngài làm cho những người bệnh. Đức Chúa Giê-xu ngước mắt lên, thấy một đoàn người rất đông đến với Ngài, Ngài nói với Phi-líp: “Chúng ta phải mua bánh ở đâu để cho những người nầy ăn?” Ngài nói như vậy để thử Phi-líp chứ Ngài đã biết điều mình sẽ làm rồi. Phi-líp thưa: “Hai trăm đơ-ni-ê bánh cũng không đủ cho mỗi người một ít.” Anh-rê, em của Si-môn Phi-e-rơ, một trong các môn đồ, thưa rằng: “Có một cậu bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng đông người như thế nầy thì ngần ấy có thấm vào đâu?” Đức Chúa Giê-xu bảo: “Hãy truyền cho mọi người ngồi xuống.” Chỗ nầy có nhiều cỏ. Vậy dân chúng ngồi xuống, số lượng ước chừng năm nghìn. Đức Chúa Giê-xu cầm bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người đã ngồi, cá cũng được phân phát như vậy, ai muốn bao nhiêu tùy ý. Khi họ ăn đã no, Ngài bảo các môn đồ: “Hãy thu nhặt lại những miếng bánh thừa để không bị mất chút nào.” Vậy, họ thu nhặt hết những miếng vụn của năm chiếc bánh lúa mạch mà người ta ăn còn thừa, chứa đầy mười hai giỏ. Những người thấy dấu lạ Đức Chúa Giê-xu đã làm thì nói: “Đây chính là Đấng tiên tri phải đến thế gian.” Đức Chúa Giê-xu nhận biết rằng họ sắp đến bắt ép Ngài làm vua nên lánh lên núi một mình (Phúc Âm Giăng 6:1-15)
Đó là câu chuyện Chúa Giê-xu cung cấp thức ăn cho 5,000 người được ghi trong Phúc Âm Giăng Chương thứ 6. Đây là một câu chuyện thú vị nói về nan đề trong đời sống và cách Chúa giải quyết nan đề. Trong khoảng thời gian ba năm Chúa Giê-xu thi hành chức vụ của Ngài tại thế, luôn luôn có một đoàn người đông đảo theo Chúa. Họ theo Chúa vì tò mò, họ theo Chúa để được chữa bệnh và họ cũng theo Chúa vì được bánh ăn như chúng ta sẽ thấy. Riêng trong câu chuyện nầy, Kinh Thánh cho biết:
Một đoàn người rất đông đi theo Ngài, vì họ đã từng thấy các dấu lạ Ngài làm cho những người bệnh (câu 2)
Phúc Âm Mác chương 6, ghi thêm chi tiết câu chuyện như sau:
Vừa ra khỏi thuyền, Đức Chúa Giê-xu thấy đoàn dân đông thì cảm thương họ, vì họ như chiên không có người chăn. Ngài bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. Khi trời về chiều, các môn đồ đến thưa với Ngài: “Nơi nầy hoang vắng mà trời đã chiều rồi, xin Thầy cho dân chúng về để họ đi vào các vùng quê, làng mạc lân cận mua thức ăn.” Nhưng Ngài bảo: “Chính các con hãy cho họ ăn” (Phúc Âm Mác 6:34-37)
Đoàn người theo Chúa trong một ngày dài, đến cuối ngày, họ mệt và đói cần phải ăn uống. Môn đệ của Chúa đề nghị Chúa cho đoàn dân về để mua thức ăn, nhưng Chúa bảo: “Chính các con hãy cho họ ăn.” Trước đó, Kinh Thánh cho biết: “Đức Chúa Giê-xu thấy đoàn dân đông thì cảm thương họ, vì họ như chiên không có người chăn.” Cho đoàn người về là điều hợp lý nhưng Chúa Giê-xu cảm thương đoàn người đông đảo đang mệt và đói nên Chúa bảo các môn đệ: “Chính các con hãy cho họ ăn.” Điều nầy nghĩa là Chúa sẽ thực hiện một phép lạ để cho đoàn người đông đảo ăn nhưng Chúa nói như vậy để thử môn đệ của Ngài.
Nhiều lúc trong đời sống, chúng ta phải đối diện với khó khăn, không biết xoay xở thế nào. Chúng ta thấy mình bó tay. Thật ra đó là lúc Chúa thử thách chúng ta, để chúng ta có thêm đức tin nơi Chúa. Đức tin nơi Chúa vì vậy là điều cần thiết để vượt qua những khó khăn trong đời sống.
Chi tiết tiếp theo trong câu chuyện là điều thật thú vị, đó là việc, “Có một cậu bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá.” Đây chắc hẳn là phần ăn của cậu bé nhưng khi môn đệ Chúa đi hỏi thăm thì cậu bé đã sẵn sàng trao phần ăn đó có lẽ là để cho người cần hơn chứ cậu bé không biết gì đến việc Chúa sẽ thực hiện phép lạ hóa bánh ra nhiều.
Câu chuyện Chúa hóa bánh ra nhiều bắt đầu từ tấm lòng yêu thương, biết chia sẻ của một cậu bé. Từ một phần ăn ít ỏi, Chúa Giê-xu đã thực hiện phép lạ nuôi ăn đoàn người đông đảo. Những gì nhỏ bé trong bàn tay của Chúa sẽ đem lại những kết quả lớn lao. Việc làm của cậu bé, dạy chúng ta hai điều:
o Phải biết chia sẻ, sống với tinh thần chia sẻ, quan tâm đến người khác, để ý đến nhu cầu của người khác, không phải chỉ biết có mình
o Những gì chúng ta có, có thể là nhỏ bé, ít oi, nhưng trong bàn tay của Chúa có thể đem lại phúc lợi to lớn cho nhiều người
Câu chuyện Chúa Giê-xu hóa bánh cho 5,000 người ăn tiếp tục như sau:
Đức Chúa Giê-xu bảo: “Hãy truyền cho mọi người ngồi xuống.” Chỗ nầy có nhiều cỏ. Vậy dân chúng ngồi xuống, số lượng ước chừng năm nghìn. Đức Chúa Giê-xu cầm bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người đã ngồi, cá cũng được phân phát như vậy, ai muốn bao nhiêu tùy ý. Khi họ ăn đã no, Ngài bảo các môn đồ: “Hãy thu nhặt lại những miếng bánh thừa để không bị mất chút nào.” Vậy, họ thu nhặt hết những miếng vụn của năm chiếc bánh lúa mạch mà người ta ăn còn thừa, chứa đầy mười hai giỏ.
Hai điểm khác chúng ta ghi nhận trong câu chuyện nầy là:
o Chúa Giê-xu chẳng những cung cấp thức ăn đầy đủ cho đoàn người đông đảo, Chúa cũng ban cho họ thức ăn dư dật: “Họ thu nhặt hết những miếng vụn của năm chiếc bánh lúa mạch mà người ta ăn còn thừa, chứa đầy mười hai giỏ”
o Chúa cũng ra lệnh: “Hãy thu nhặt lại những miếng bánh thừa để không bị mất chút nào.” Mặc dù có quyền năng để cung cấp thức ăn, Chúa cũng dạy bài học đừng phí phạm khi chúng ta có dư dật.
Các môn đệ của Chúa Giê-xu phải đối diện với một nan đề lớn đó là phải cung cấp thức ăn cho 5,000 người cùng một lúc. Đây là một thách thức lớn cho con người, nhưng Chúa Giê-xu là Đấng toàn năng đã thực hiện phép lạ để cho đoàn người đông đảo ăn no nê. Chúa dựa vào phần chia sẻ ít oi của đứa bé để thực hiện phép lạ của Ngài. Chúng ta cũng cần biết chia sẻ như vậy để qua chúng ta, Chúa có thể ban phước cho người khác.
Câu chuyện Chúa hóa bánh cho 5,000 người ăn kết thúc với câu:
Những người thấy dấu lạ Đức Chúa Giê-xu đã làm thì nói: “Đây chính là Đấng tiên tri phải đến thế gian.” Đức Chúa Giê-xu nhận biết rằng họ sắp đến bắt ép Ngài làm vua nên lánh lên núi một mình.
Đáp ứng của đoàn người được Chúa cho ăn no nê là muốn tôn Chúa làm vua. Có thể nói đây là Vua Bánh vì Chúa là vua sẽ có bánh ăn luôn. Nhưng đây là lời Chúa phán cho họ sau đó:
Đừng làm việc vì thức ăn hay hư nát, mà vì thức ăn còn mãi đến sự sống đời đời, là thức ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi (Phúc Âm Giăng 6:27)
Bánh là thức ăn cho thể xác sẽ hư nát, không còn. Điều chúng ta cần là Bánh Hằng Sống là chính Chúa Giê-xu. Chúa phán:
Ta là bánh của sự sống. Ai đến với Ta chẳng hề đói, ai tin Ta chẳng hề khát (Phúc Âm Giăng 6:35)
Mục sư Nguyễn Thỉ
The post Năm Cái Bánh appeared first on Phát Thanh Tin Lành.