Ngày thả nắng nghiêng trời, ngày về cùng gió, ngày lắng nghe những cảm xúc trong mình, lại trong veo, lại tình tự cùng đêm và ru rất khẽ những giấc mơ ngủ ngoan, ngày xếp những mảnh gỗ bé xíu và thấy thấp thoáng một câu đợi...Đợi để còn biết đâu đó vẫn còn những người sống rất chậm để chờ nhau, đợi để biết lỗi hẹn, để lại có cớ mà dỗi hờn, mà đưa tay vuốt mớ bộn bề...