Con người càng yêu, càng trải qua nhiều cảm xúc, càng đối diện với nhiều thử thách của cuộc sống thì nỗi cô đơn trong mỗi người lại càng nhiều hơn một chút.
Con người rất kỳ lạ. Càng lớn con người càng cô đơn, như vậy, rốt cuộc là cô đơn chọn lựa con người, hay là con người lựa chọn cô đơn? (Trích “Hào Môn Kinh Mộng I” - Ân Tầm)
Khi còn nhỏ, bạn đều không phải lo âu quá nhiều thứ, nhất là khi bạn có một cuộc sống đầy đủ. Nhưng khi đã trưởng thành, bước vào đời bạn dần chín chắn hơn với những thay đổi xung quanh và chính bạn cũng phải thay đổi để hoà hợp với vòng quay của cuộc sống.
Bước qua nhiều vấp ngã, có người chọn lạc quan nhưng cũng có nhiều người chọn thu mình lại nhiều hơn, dần trở nên cô độc hơn, âm thầm hơn vì những cảm xúc dần cạn đi bởi những yêu thương cho đi chưa chắc đã nhận lại. Tổn thương nhiều hơn khiến người ta chọn cách tự bảo vệ mình bằng cách tạo cho mình vỏ bọc cách biệt với thế giới. Vậy thì là cô đơn chọn bạn hay bạn đang lựa chọn nó để đối diện với cuộc đời khốc liệt ngoài kia?
Cô đơn quá lâu, con người sẽ sinh ra tâm lý kỳ lạ, luôn luôn sinh ra cảm giác thân thiết với người tỏ ra lo lắng cho mình. (Trích “Sắc màu ấm” – Phong Tử Tam Tam)
Người từng sống trong cô đơn mới biết trân trọng sự quan tâm của người khác đối với mình, đôi khi nó chỉ là một cử chỉ nhỏ, một lời hỏi thăm đơn giản nhưng cũng khiến lòng người trở nên ấm hơn. Nhưng đâu phải lúc nào con người cũng đủ thời gian để làm việc tưởng chừng nhỏ nhặt ấy.
Bởi vậy, đừng quá ngạc nhiên khi chỉ vì một lời nói quan tâm đơn giản bạn lại trở thành cái phao cứu rỗi tâm hồn cô độc của một người khác. Con người cần ở con người chính là sự ấm áp của tình thương đó. Tình yêu cũng chính là từ sự cô đơn của hai người ghép lại mà thành.
Con người là loại sinh vật rất kỳ quặc, nếu đơn độc lẻ loi thì bất kể phải chịu ấm ức tủi cực đến đâu cũng cắn răng gồng mình cho qua. Nhưng hễ được ai tới gần quan tâm thăm hỏi thì chỉ chực rên rẩm thút thít. (Trích “Bí mật bị thời gian vùi lấp” - Đồng Hoa)
Có một điều không thể phủ nhận rằng con người sẽ không bao giờ thừa nhận rằng mình cô đơn cho đến khi có người chạm đến nó. Bạn sẽ cố tạo ra một bức tường thành thật vững chãi để bước qua mọi đau khổ, mệt mỏi của cuộc sống, tự mình bước đi, tự mình đứng dậy.