Đâu đó trong nỗi nhớ bà, tôi nhận ra, ai rồi cũng sẽ phải rời xa cõi tạm này mà về với vĩnh hằng. Tôi bất chợt nhận ra, rồi cũng sẽ có một ngày, tôi sẽ lại hiểu được một tầng nghĩa khác của hai từ “chia ly”. Tôi bất chợt nhận ra rằng, thời gian những tưởng dài, nhưng thật ra, cái vòng quay của cơm, áo, gạo, tiền sẽ cuốn mình vào những hỉ, nộ, ái, ố của cuộc đời mà khiến ta quên đi: “Dù cho cả thế giới này rời bỏ con, thì phía sau lưng con chắc luôn là mẹ!”
Hãy yêu thương khi còn có thế. Hãy nói ra lời xin lỗi, ba chữ con yêu mẹ khi thời gian còn cho phép. Tết đến rồi đấy, hãy về bên mẹ, bên gia đình. Mẹ cha chẳng mong gì đâu, chỉ mong ta được khỏe mạnh, chỉ mong bóng dáng thân thuộc từ xa lại gần, chạy vào vòng tay gia đình mỗi khi xuân sang Tết về. Thế nên, đừng lo nếu Tết này chẳng có quà để tặng, mức để biếu. Đừng lo khi hành trang về quê ít đi. Với mẹ, với cha, chính chúng ta và những nụ cười phút xum họp đêm giao thừa là món quà hạnh phúc nhất.