"Bây giờ, người tôi yêu đã thành người khác, và tôi đã từ lâu cũng hết yêu anh rồi. Nhưng kỷ niệm thì tôi vẫn còn yêu. Và bài hát ấy đôi khi chợt nghe lại bỗng thấy mắt mình ướt đẫm cùng với cảm giác ngòn ngọt, se se nơi cổ họng. Ca từ thật đẹp, thật gợi, và lạ, như vẫn thường thấy ở những bài hát của Trịnh Công Sơn: trăn trở và khắc khoải. Em còn nhớ, hay em đã quên? "