Ở một mái ấm nhỏ nằm giữa lòng Sài Gòn, Cha Toại - một vị linh mục lặng lẽ nuôi dưỡng những đứa trẻ mồ côi, trong đó có nhiều sinh linh bé bỏng mang trong mình virus HIV. Ngày đầu, Cha đi xin những ổ bánh mì cũ, rồi lại tìm đến các tiệm để xin sữa sắp hết hạn. Nhưng tất cả chỉ như những mảnh vụn, chắp vá cho một thực tại thiếu thốn triền miên.Một ngày kia, một viên chức lãnh sự quán đến thăm mái ấm, đã nói với Cha: “Cùng lắm thì người ta từ chối, chứ Cha chẳng mất gì cả.” Câu nói ấy như chìa khóa mở tung mặc cảm trong lòng ngài. Cha quyết định bước đến một công ty sữa lớn.Thế nhưng, câu trả lời Cha nhận được, lại phũ phàng: “Cho các bé uống rồi chúng cũng mất, công ty chúng tôi biết quảng cáo thế nào?” Lý lẽ và logic kinh doanh tưởng chừng khép lại mọi hy vọng. Nhưng Cha Toại không biện minh, không tranh cãi. Ngài chỉ nói:“Tôi không xin cho các bé sống lâu hơn. Tôi chỉ xin cho chúng có một lon sữa của ngày hôm nay, để hôm nay các em không phải chịu đói. Tôi nghĩ, một đứa bé xứng đáng được như vậy.”Chính sự thật mộc mạc ấy đã khiến vị giám đốc đổi ý. Và kể từ ngày hôm đó, công ty không chỉ cho sữa, mà còn đồng hành cùng mái ấm của ngài.Vậy, từ câu chuyện này, chúng ta có thể rút ra điều gì? Có lẽ, đôi khi ta cứ ngần ngại, sợ hãi trước những “cánh cửa lớn” vì nghĩ rằng mình không xứng đáng hay chắc chắn sẽ bị từ chối. Nhưng biết đâu, chỉ cần một lần can đảm gõ cửa, cánh cửa ấy sẽ mở ra – không chỉ cho mình, mà còn cho cả những người đang cần ta bước qua.Mời các bạn cùng lắng nghe câu chuyện tuần này qua giọng kể của bạn Hồng Ân trong podcast Kể cho em, để cảm nhận rõ hơn sức mạnh của một lời nói chân thành và bài học Cha Toại để lại cho chúng ta hôm nay.
#podcastkechoem #podcastvietchoem #baihoccuocsong #truyencamhung #conggiao #linhmuc