
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Từ đầu tuần đến giờ, ngày nào trời cũng mưa rả rích. Mưa như đang muốn gột sạch những nhớp nhúa trong cuộc sống; mưa muốn làm trôi đi những muộn phiền đeo đẳng trong lòng; và mưa cũng đem lại cái lành lạnh buồn buồn làm cho hồn tôi lắng chùng xuống.
Áo lạnh vừa xếp vào hộp đồ mùa Đông lại phải lôi ra quấn vào người. Rịt lấy để giữ chút hơi ấm và cũng ôm ấp chút gì đó không rõ. Nuối tiếc? Hoài niệm? Nhưng tại sao? Cái gì đã khiến cho tôi rơi vào trạng thái u hoài đến như vậy? Mà tại sao tôi lại ưa chuộng cái cảm giác đó như thể nó là một cái gì thật thân thiết, thật cận kề, như là một phần của thân thể chính mình.
Và ngày thì chậm hơn bình thường. Thật chậm.
Tôi ngầy ngật, cảm thấy chẳng muốn khua động cái không gian âm u chung quanh mình. Tôi chỉ muốn thỉnh thoảng hớp một chút cà phê đen nóng. Một động tác như biểu tượng cho một dấu phẩy, phân chia những điều đang tuôn qua trong ý nghĩ.
Đâu đó, (từ quá khứ?) vọng lại một câu hát đã lâu không nghe, của Carole King của một thời thanh xuân.
Long ago I reached for you and there you stood. Holding you again could only do me good. Oh how I wish I could but you’re so far away…
Tại sao tôi lại liên tưởng đến vài chiếc bóng, màu xám như tro, lay động theo cơn gió, bay về đây làm cho tôi nhớ. Tôi muốn dang tay níu lấy, nhưng hiểu rằng đó là một chuyện làm vô ích, như cố giữ làn nước đang trôi qua giữa những kẽ tay.
Tôi viết xuống: Dòng đời trôi cùng bao hình bóng mang về chốn nao quá xa. Lòng anh nghe quay quắt cơn thèm được yêu em thiết tha. Ước mơ, nhưng thế thôi, vì giờ đây em quá xa…
Mưa chợt đổ ào xuống. Tôi dừng viết. Tiếng mưa như muốn xóa đi cả lời người ca sĩ đang gửi đến cho tôi cả một vùng kỷ niệm.
Quá Xa Rồi
So Far Away
By NT: Từ đầu tuần đến giờ, ngày nào trời cũng mưa rả rích. Mưa như đang muốn gột sạch những nhớp nhúa trong cuộc sống; mưa muốn làm trôi đi những muộn phiền đeo đẳng trong lòng; và mưa cũng đem lại cái lành lạnh buồn buồn làm cho hồn tôi lắng chùng xuống.
Áo lạnh vừa xếp vào hộp đồ mùa Đông lại phải lôi ra quấn vào người. Rịt lấy để giữ chút hơi ấm và cũng ôm ấp chút gì đó không rõ. Nuối tiếc? Hoài niệm? Nhưng tại sao? Cái gì đã khiến cho tôi rơi vào trạng thái u hoài đến như vậy? Mà tại sao tôi lại ưa chuộng cái cảm giác đó như thể nó là một cái gì thật thân thiết, thật cận kề, như là một phần của thân thể chính mình.
Và ngày thì chậm hơn bình thường. Thật chậm.
Tôi ngầy ngật, cảm thấy chẳng muốn khua động cái không gian âm u chung quanh mình. Tôi chỉ muốn thỉnh thoảng hớp một chút cà phê đen nóng. Một động tác như biểu tượng cho một dấu phẩy, phân chia những điều đang tuôn qua trong ý nghĩ.
Đâu đó, (từ quá khứ?) vọng lại một câu hát đã lâu không nghe, của Carole King của một thời thanh xuân.
Long ago I reached for you and there you stood. Holding you again could only do me good. Oh how I wish I could but you’re so far away…
Tại sao tôi lại liên tưởng đến vài chiếc bóng, màu xám như tro, lay động theo cơn gió, bay về đây làm cho tôi nhớ. Tôi muốn dang tay níu lấy, nhưng hiểu rằng đó là một chuyện làm vô ích, như cố giữ làn nước đang trôi qua giữa những kẽ tay.
Tôi viết xuống: Dòng đời trôi cùng bao hình bóng mang về chốn nao quá xa. Lòng anh nghe quay quắt cơn thèm được yêu em thiết tha. Ước mơ, nhưng thế thôi, vì giờ đây em quá xa…
Mưa chợt đổ ào xuống. Tôi dừng viết. Tiếng mưa như muốn xóa đi cả lời người ca sĩ đang gửi đến cho tôi cả một vùng kỷ niệm.
Quá Xa Rồi
So Far Away