Chị Cử Loan sinh con lần này trong nỗi khó khăn, thiếu thốn và trống vắng. Ba lần sinh trước chị đều có mẹ, em gái và chồng ở bên. Còn lần này, gạo thì nhiều khi hết, chị lại sinh non sau một lần vấp ngã. Chị bị rong huyết khi sinh. Sữa cho con cũng không có, em bé sinh ra vô cùng yếu ớt. Còn chị cử Loan thì cảm nhận thấy sức mình đi xuống rất nhiều. Chị nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ dòng sông Lam tha thiết. Chị thèm những miếng khoai nấu mật gọi là khoai lặn, mà khi ở quê chị thường được ăn. Người bạn hàng xóm tìm mọi cách để chị được ăn món ăn đặc biệt quê nhà. Người bạn hàng xóm vô cùng cám cảnh và cảm phục người phụ nữ giàu nghị lực, nhân hậu và có đức hy sinh. Nhưng, hoàn cảnh của Loan hiện nay thật không biết có qua nổi hay không khi không một người thân thích, họ hàng bên cạnh, số tiền dành dụm thuốc thang đã hết.