“Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ
Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu’
Mùa hè năm hai mươi của tôi bị như biến mất vào bốn góc tường mà tôi quanh quẩn, vào vạt nắng le lói cửa sổ mỗi sáng sớm, vào khuôn mặt nhỏ bạn thân mà tôi chỉ còn có thể nhìn thấy qua chiếc màn hình. Tôi gửi nỗi nhớ vào cơn mưa mùa hè mỗi chiều, gửi cả những dự định chẳng thể hoàn thành vào bầu trời trước hiên nhà.
Trời Sài Gòn vẫn chói chang với những cơn nắng và mùa hè vẫn vậy, dữ dội và nồng nhiệt, chỉ có một điều, mùa hè của tôi đã đi đâu mất.
Mùa hè của tôi nay chỉ còn gói gọn vào ly nước cam mẹ pha mỗi sớm mai, vào chương trình ti vi mà cả nhà vừa xem vừa cười nắc nẻ mỗi tối, vào cả ngày trời nằm dài chẳng làm gì, để nghe thấy tiếng chim hót sau hiên nhà và tiếng mưa rơi lộp bộp mỗi chiều tàn,
để nghe thấy những điều mà tôi đã bỏ lỡ suốt mùa hè của những năm mười bảy, mười tám, mười chín.
Thì ra, có đi thì mới thành đường, có mất đi thì mới tìm thấy, mùa hè năm hai mươi tuổi, tôi đánh mất nhiều điều nhưng cũng đồng thời, tìm lại được những thứ tưởng chừng như đã đánh mất, mãi mãi.
----------------------------------------
Và hãy đón xem thêm những bài viết, sản phẩm và đặc biệt là những câu hát của S Radio gửi tới bạn tại Instagram của chúng mình: https://tinyurl.com/yyzvpa4f
S Radio - S Communications