Chả biết nữa, trước khi viết những dòng này thì tui đang ngồi ăn trong 1 quán bún riêu đối diện một quán cà phê tui mới khám phá ra. Lúc đó, trong đầu chạy rất nhiều chữ, dự là sau khi ăn quay về ngồi vào bàn thì sẽ viết ra hết. Tuy nhiên, như mọi lần, mọi thứ như 1 một viên đường ngọt ngào thả vào ly nước to đùng, nó tan biến hết. Chỉ còn lại một cái cảm xúc mơ hồ trôi nỗi giữa không gian cũ kỉ của quán, văng vẳng tiếng nhạc:
“You are my sunshine,
you are sunshine,
you make me happy,
when skies are gray,
You’ll never know, dear
How much I love you
Please don’t take my sunshine away…”
Cái cảm xúc đó cứ vương vương vấn vấn nhưng nó không đủ sức để lôi kéo lại những mạch văn meo mốc trước đó của tui.
Như cái tiêu đề rõ nghĩa phía trên, hôm nay là một ngày mưa rả rít, chả bự mà cũng chả nhỏ. Nó cứ thế mà tuông rơi. Không biết do đâu mà thời tiết Sài Gòn hôm nay lại mưa, mà cũng chả cần quan tâm nhỉ. Mưa thì cứ mưa, mưa làm thấm đẫm thêm tâm hồn gọi la già cỗi này, chỉ hi vọng đâu đó một bông hoa sẽ trồi lên sau cơn mưa ấy.
Hmm…Chắc sau hôm nay tui sẽ viết nhiều hơn, viết ra những thứ mình nghĩ, mình mong, để giải toả, để lưu lại, rồi sau này đọc lại coi mình khờ khạo, ngu si cỡ nào. Hay chỉ đơn giản như xem lại một cuốn phim hồi kí cuộc đời. Nghe cũng xịn xò chứ bộ hehe.
Và chắc series này sẽ có tên là “How was my day? - một ngày của tui thế nào?”. Tui thì tui thấy trên mạng người ta hay có “How was your day”, nhưng tui lại dùng “my” vì này là ngày của tui chứ không phải của ai khác. Nó sẽ mang sắc thái của tui, câu chuyện của tui và ước mơ của tui. Chỉ đơn giản là vì tui sợ bị ném đá, sợ bị áp nhiều tiêu chuẩn này kia của 1 cộng đồng nào đó.
Nếu vô tình đâu đó câu chuyện của tui hợp rơ với ai đó thì mình cùng trãi lòng, cùng lắng lòng, cùng sẽ chia với nhau. Còn ngược lại, nó không đúng với cách nhìn nhận vấn đề của ai đó, thì mong mọi người hoan hỉ bỏ qua, và chỉ xem nó như một câu chuyện cười vô nghĩa lướt qua cuộc đời bạn, mà lướt qua rồi thì nhẹ nhàng vui vẻ, và nở nụ cười tươi nhé.
Viết cũng dài rồi nhỉ, tuy nhiên, chắc chả ai biết “tui” ở đây là ai, tên gì, sống ở đâu, làm gì bla bla… Nhưng mà, chắc cũng chả ai muốn biết đứa ất ơ này chi đâu, mà cũng kệ, tui cứ xưng danh để mọi người vô tình muốn gọi tên thì cũng gọi được, chứ chả lẽ kêu “ê tui ơi”, nghe nó kì dị sao đó. Đúng hông!
Hmm…Vì tui hói nên mọi người cứ vui vẻ gọi tui là Hói nhé. Tui cũng chả vấn đề gì phải tự ti với điều đó, nên cứ thoải mái nhé.
Chắc tới đây thôi nhỉ? Cảm xúc mơ hồ dường như cũng tan biến sạch sàng sanh rồi, cũng không thể viết tiếp được nữa, có chăng cố gắng níu kéo thì đâm ra gượng gạo và nhồi nhét. Thôi thì hẹn dịp tiếp theo có gì nói đó, bữa nay intro vậy cũng ổn áp rồi.
Tạm biệt mọi người, tạm biệt một ngày thứ 7 mưa rả rít, với những cảm xúc không mùi vị trong tui.