Sáng Chủ nhật, Trường đua Phú Thọ như một lò lửa. Người chen vai, kẻ hò hét. Tiếng vó ngựa dồn dập trên đường đua hòa vào tiếng rào rào từ khán đài cao tầng. Những nài ngựa cắm cúi, rướn mình trên yên, thúc ngựa vượt từng thước đường cuối. Có kẻ thua cay đắng, có người chiến thắng rạng ngời. Nhưng tất cả cùng say mê như thể sống trong một thế giới riêng, mà ngoài kia, thành phố vẫn đang cuộn chảy.
Giờ đây, nơi ấy im lặng. Không còn tiếng vó, không còn bụi đất tung lên từ những vòng xoáy khốc liệt. Cánh cổng trường đua sắt sừng sững khóa lại như khép lại cả một thời vàng son. Với những người từng sống trong lòng Phú Thọ, ký ức ấy chưa bao giờ phai.