Giữa cái nắng chói chang của một ngày hè Sài Gòn, khi mặt đường như bốc hơi và những ngọn cây như cũng mỏi mệt trước cái oi nồng ngột ngạt, có một khoảng trời rất khác nằm cuối một con đường đất đỏ ở ngoại thành. Ở đó, gió thổi nhẹ qua những hàng cây rợp mát, từng tiếng vó ngựa nện xuống mặt đất vang vọng giữa khung cảnh bình yên.
Trang trại ngựa của anh Lê Tiến Tông – hay còn được giới mến ngựa gọi thân mật là "Nài Tông" – như một ốc đảo của ký ức, nơi những giống chiến mã từng tung hoành ở Trường đua Phú Thọ được chăm sóc, yêu thương, và tiếp tục cuộc sống của chúng.