Ở TPHCM, có một vùng đất cách trở 2 lần đò, nhô ra cái ức đón gió bão cận biển ở 2 cửa sông Lòng Tàu và Thị Vải, mang cái tên cũng thật đặc biệt: ấp đảo Thiềng Liềng. Những người di trú đến đây khai hoang, mở đất năm nào, trải qua bao phen sống còn mưu sinh đã biến mảnh đất tưởng chừng hoang mạc, cằn cỗi này lại trở nên thơ mộng, bình yên, với những ô ruộng muối trắng tinh trải dài bất tận, như những tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh ngắt…