Điều đó là chắc chắn, hoạ may có người tri kỷ thì nguôi ngoai đi phần nào.
Càng lớn người ta càng thích giữ trong lòng hơn là nói ra, thay vì tranh cãi, lại thích chọn im lặng. Ấm ức ôm trọn lấy rồi nằm nhoài trên chiếc giường, sáng hôm sau vẫn tươi cười bước ra đường.
Nói ra cho ai, người thân quen chút thì được câu hỏi han, bạn bình thường nghe rồi biết thế, người không thân lại thành trò cười cho họ. Vậy nên chẳng muốn chia sẻ cùng ai.
Trưởng thành chưa bao giờ là dễ dàng, sống lâu ngày hiểu được lòng người cũng bớt đi phần ngây ngô của bản thân.
Chỉ là đôi lúc tiếc rằng thanh xuân chưa thể tìm được một người bầu bạn, cho vơi đi nhọc nhằn cuộc sống.